Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 77: Hang động này không chỉ có một con côn trùng tỉnh tú sao (11 tháng trước)

“Thầy có chắc là thịt được nó không đấy?”

Bạch Sa nheo mắt, nhìn thẳng vào Homan đầy nghiêm túc: “Chính miệng thầy vừa bảo con hàng kia cấp A còn gì.”

“Thì thầy cũng cấp A.” Homan đáp tỉnh bơ: “Cứ tin ở thầy, kèo này chúng ta nắm chắc phần thắng.”

Bạch Sa: “...”

Một binh sĩ cấp A của Liên Bang, đủ trình làm sĩ quan trung cấp mà lại dạt về cái xóm hẻo lánh Lancelot này làm bảo mẫu cho trẻ con?

Đúng là chuyện lạ đời.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng xúc tu côn trùng cọ xát vào nhau sàn sạt, nghe mà nổi hết cả da gà.

Homan chẳng buồn giải thích thêm, ông đẩy cửa buồng điều khiển rồi nhảy phắt ra ngoài.

Đoàng! Đoàng! Mấy tiếng súng chát chúa lập tức xé toạc không gian.

Homan nã đạn liên hồi, từng viên chì găm thẳng vào cái màng bọc như mũ cối trên đầu con quái.

Nó điên cuồng vung vẩy những cái xúc tu dài ngoằng để gạt đạn, đồng thời dựng lên một bức tường trong suốt ngay trước mặt.

Đó chính là bình phong Tinh thần lực của nó.

Đạn từ súng bắn tỉa nã vào chỉ khiến lớp màng ấy rung rinh như sóng nước, chẳng hề hấn gì.

Con Trùng tộc này cùng cấp với Homan, khiến ông không thể một nhát ăn ngay mà tìm ra tử lộ của nó.

Ông buộc phải đốt chỗ đạn ít ỏi còn lại để dò đường.

Thứ gì càng được bảo vệ kỹ thì càng là điểm yếu – và đó chính là tâm nhân của nó!

Homan tập trung cao độ, huy động Tinh thần lực quét qua.

Cấu trúc cơ thể gớm ghiếc của con quái dần trở nên “trong suốt” dưới nhãn thần của ông.

Ông bao phủ một lớp Tinh thần lực nén chặt lên đầu viên đạn.

Giây phút bóp cò, không gian quanh họng súng dường như méo mó đi vì áp lực kinh người.

Viên đạn hóa thành một vệt sáng xé gió, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp, đâm xoáy thẳng vào bình phong Tinh thần lực!

Một viên, hai viên, rồi ba viên.

Đến phát cuối cùng, lớp phòng ngự cuối cùng cũng vỡ toác ra một lỗ hổng nhỏ.

Máu xanh văng tung tóe, phát súng găm chuẩn chóc giữa tim.

Con quái vật khổng lồ rống lên thảm thiết rồi đổ ập xuống vách đá.

Những cái xúc tu trắng nhởn bắt đầu co rút, teo tóp lại nhanh chóng.

Homan đứng chết trân tại chỗ, khói súng vẫn còn lẩn quẩn quanh nòng.

Ông lặng lẽ siết chặt khẩu bắn tỉa đã cạn sạch đạn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Mất vài giây để hoàn hồn, ông mới nặn ra một nụ cười nửa miệng đầy vẻ "ngầu lòi", định bụng quay lại gọi Bạch Sa ra ngoài.

Vút! Vút!

Hai tia laser xé khí rít qua sát sạt bả vai ông, bắn thẳng vào cái xác Tinh Tú Trùng phía sau.

Homan giật thót mình quay lại, hóa ra con quái kia vẫn chưa chết hẳn!

Nó đang lén lút giăng đống xúc tu trắng thành một tấm lưới tử thần, định bụng đánh lén ông từ sau lưng.

Nhưng dính thêm hai cú laser "out trình" của Bạch Sa, nó lập tức nằm đo sàn thực sự.

Máu chảy thành sông, các xúc tu dần chuyển từ trắng sang màu xám xịt nhợt nhạt.

“À thì... tại em thấy trông nó giống con bạch tuộc, mà bọn đấy thường có tận ba trái tim.”

Bạch Sa thở dài, vẻ mặt đầy sự trải đời:

“Dù có phân chia tim chính tim phụ, nhưng cái loại đột biến này thì cứ cẩn tắc vô ưu. Bắn nát cả ba cho chắc cốp thầy ạ.”

Homan ngẩn người, rồi như ngộ ra điều gì đó, ông bật cười khoái chí: “Em đúng là...”

Chưa kịp nói hết câu, tiếng gió rít lại ập đến bên tai, kèm theo đó là hàng loạt xúc tu trắng muốt lao tới như điên dại!

Ông lập tức lăn lộn một vòng trên mặt đất để né đòn trong gang tấc.

“Cẩn thận!” Bạch Sa hét lên, nã liên tiếp hai tia laser lên thẳng trần hang.

Ánh sáng laser chói lòa thắp sáng toàn bộ hang động trong tích tắc.

Cảnh tượng hiện ra khiến người ta tê dại: Bên trong cái hang chật hẹp ấy nhung nhúc những khối thịt trắng hếu.

Hàng tá đôi mắt đen láy, tròn xoe đang run rẩy, nhìn chằm chằm vào "con mồi" Homan.

Hóa ra cái hang này không chỉ có một con Tinh Tú Trùng.

Con mụ vừa rồi vừa kịp "khai nhụy", đẻ ra nguyên một tổ quân đoàn nhí.

“Hừm, nếu em nhớ không nhầm thì loài này thường yếu đi sau khi sinh nở.”

Bạch Sa hạ giọng, giọng điệu có chút mỉa mai:

“Thế nên trận vừa rồi thầy thắng là do ăn may 80% đấy.”

Cô bồi thêm một câu:

“Nhưng mà nhìn tích cực thì đám nhóc này vẫn chưa trưởng thành... Thầy Homan, hay là thầy làm thêm hiệp nữa cho nóng người?”

Homan hít một hơi sâu: “Thế thì đưa khẩu súng laser của em đây cho thầy.”

Bạch Sa: “Còn lâu nhé. Dù sao thì trình bắn của thầy cũng tuổi gì mà đòi so với em.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận