“Chú, Lâm Lâm mua nhà!” Trong đám cưới, Lương Phàm ngà ngà say, chuyện với chú ba.
Mẹ chồng bên cạnh , đột nhiên bật dậy, lạnh giọng :
“Mua nhà? tiền, nhà để ở , ai mua thì đó tự bỏ tiền.”
Tiếng ồn ào lập tức im bặt.
Nụ của cứng , xoay nhà vệ sinh.
Nhiều năm , hỏi chồng: “Không thích ở quê ?”
Bà thản nhiên : “ ở quê nữa, ở đây.”
hỏi: “Sao đến nhà cả và em chồng ở?”
Mẹ chồng : “Ở chỗ hai đứa nó thoải mái.”
“ cô ở đây.”
“ cho cô , ở nhà con trai là chuyện đương nhiên, nhất định ở nhà cô.”
Chúng nhắm trúng một căn nhà bốn phòng ngủ hai nhà vệ sinh, tiền trả còn thiếu tám vạn.
Lương Phàm gọi điện mấy , hỏi chồng thể cho mượn một, hai vạn , trong vòng hai năm sẽ trả bà.
Trong điện thoại, giọng chồng đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“ còn tiền ?”
“Anh cả của năm kết hôn mua nhà tốn ít tiền.”
Lương Phàm cúp điện thoại, một ở ban công, hút hết điếu đến điếu khác.
Bố lấy cả tiền dưỡng già , còn vay mượn họ hàng một vòng, giúp góp đủ.