Từ thuở ức vạn tuế nguyệt chưa ghi tên vào lịch sử, khi thiên địa vẫn còn là một trang cổ thư chưa mở, tồn tại một kỷ nguyên mang danh Thập Nhị Vĩnh Hằng Thần Cổ.
Thời đại ấy, thiên địa không do trời cai quản
Không do quy tắc đạo vận quyết định.
Mà do mười hai vị Vĩnh Hằng Cổ Thần trấn thủ
Mỗi người là một chân lý chí cao.
Mỗi bước chân đủ nghiền nát tinh hà
Trong số đó, có một tồn tại khiến cả thần linh cũng phải kiêng kị.
"Vĩnh Hằng Cổ Ngạn"
Kẻ này bễ nghễ thiên địa, tay nắm nhật nguyệt, chân đạp càn khôn chiến lực đệ nhất cổ kim ý chí của hắn cường thế đến mức chỉ cần kẻ yếu nhìn vào cũng dẫn đến điên loạn.
Hắn không cam tâm làm thần, hắn muốn vượt lên trên Thần, ngày hắn ngộ ra và muốn phá vỡ xiềng xích Vĩnh Hằng, chạm đến cảnh giới chưa từng tồn tại kia thì...
Mười một Cổ Thần còn lại, những kẻ đã âm thầm quan sát hắn suốt vô tận năm tháng, đồng loạt xuất thủ để giết hắn đoạt lấy cách phá vỡ xiềng xích kia, một trận chiến khai mở Đại Diệt Kỷ.
Vị diện sụp đổ...
Tinh không tan vỡ...
Thiên đạo run rẩy như sắp chết...
Một mình Cổ Ngạn, nghịch chiến mười một vị Cổ Thần!!
Hắn cười điên cuồng giữa biển máu thần linh, ngửa đầu lên thiên không mà gào lớn một tiếng.
"Hồn Bất Diệt Thì Thân Bất Tử!
Thân Bất Tử Thì Không Ngừng Chiến!!!"
Vô vạn lần va chạm...
Vô tận lần tái sinh rồi lại vỡ nát...
Cuối cùng...
Cổ Ngạn cũng ảm đạm mà ngã xuống..
Nhưng trước khi diệt vong, hắn xoá sổ đi sự tồn tại của bốn vị Cổ Thần biến bốn kẻ đó như chưa từng được sinh ra chưa từng ai biết đến.
Còn lại sáu kẻ trọng thương, một kẻ tàn phế sống lay lắt thực lực giảm mạnh, ngay khoảnh khắc linh hồn sắp tán diệt, hắn chặt đứt nhân quả với bản thân, phong ấn toàn bộ đạo thống vào một Giếng Ngọc cổ xưa cùng một Bảo Tọa Vĩnh Hằng nhuốm đầy thần huyết.
Hắn dùng hết sức lực còn lại đấm vỡ vô tận không gian rồi đẩy thẳng hai vật ấy hóa thành lưu tinh mà rơi vào vạn giới tinh Không, trôi theo dòng Trường Hà Thời Gian đang loạn chảy.
Không ai biết…
Liệu cái Giếng Ngọc với Bảo Tọa kia sẽ trôi nổi về đâu...
Có thể.....
Nó sẽ xuất hiện ở một tương lai không xa, cũng có thể quay về quá khứ đâu đó...