Ngày cuối cùng của tháng Tám.
Còn nửa tiếng nữa là sang tháng Chín.
Tô Diệu Nghi cập nhật chương mới cho tiểu thuyết của , đồng thời dùng một thẻ xin nghỉ để bù cho ngày đăng chương khi đến đồn cảnh sát. Cô tự nhủ, sang tháng Chín nhất định, nhất định “đứt chương” thêm nào nữa.
Công việc tất, Tô Diệu Nghi mở điện thoại lướt video ngắn một lúc. Sau đó cô quanh căn phòng một vòng. Rồi giữa đêm khuya, cô đột nhiên bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Căn phòng rộng hơn năm mươi mét vuông, gồm một phòng ngủ và một phòng khách. Đồ đạc của cô nhiều. Sau khi nhanh ch.óng sắp xếp gọn gàng, cô lau dọn sạch từng góc phòng, lau sàn nhà, ga giường và vỏ gối ném hết máy giặt. Sau đó cô đổ bộ quần áo giường để xếp . mới gấp vài bộ, cô lẫn trong đống quần áo ngủ .
Nửa đêm, tòa nhà mất điện. Điện nhanh ch.óng , nhưng máy điều hòa tắt thì tự khởi động. Tô Diệu Nghi ngủ giữa đống quần áo, chẳng bao lâu mồ hôi nhễ nhại.
Cô nóng đến tỉnh giấc. Ngay khoảnh khắc mở mắt, thấy ánh sáng lờ mờ, cảnh tượng mắt đột ngột đổi.
Một căn phòng tối và chật hẹp, chỉ chút ánh sáng yếu ớt hắt từ cửa sổ. Cô đang giường, ánh mắt vô thức về phía cửa sổ. Ngay đó, cổ chân truyền đến cơn đau nhói. Một lực mạnh siết lấy cổ chân kéo mạnh cả cô xuống.
Cô hoảng loạn hét lên: “Cút ! Cút ! Cứu với! Cứu với! Cút !”
Trong bóng tối, cô rõ mặt đàn ông mắt, chỉ thấy tiếng thở dốc nặng nề.
“Câm miệng! Đừng hét! Không hét!”
Cô vẫn điên cuồng vùng vẫy. Hai tay chống cự chộp lấy ấn c.h.ặ.t xuống giường. Cô dồn hết sức đạp mạnh một cái. Không trúng , đàn ông kêu thét lên buông tay.
Cô lập tức co góc giường, hai giây bật dậy lao ngoài. chạm tay nắm cửa, túm tóc kéo ngược cô . Cô ngã mạnh xuống đất, gáy đập tường phát tiếng va chạm khô khốc, cơn choáng váng ập tới ngay lập tức.
Tên đàn ông tiến đến, giáng một cái tát dữ dội mặt cô. Cơ thể cô đổ sụp xuống sàn, đó mất ý thức...
...
Hình ảnh mắt đổi. Ánh sáng ch.ói mắt thế bóng tối.
Tô Diệu Nghi bật dậy khỏi giường, thở dốc ngừng, mồ hôi chảy dọc từ má xuống cổ. Cô lùi hai bước, tựa chiếc tủ bên cạnh. Một lúc , cô tìm bộ đồ ngủ trong đống quần áo phòng tắm.
Bên ngoài trời sáng. Tắm xong bước , Tô Diệu Nghi sấy tóc mà thẳng máy tính. Cô lấy sổ và b.út giá sách, cúi mắt hai cổ tay chà xát đến đỏ ửng.
Lần những gì cô thấy quá ít. Căn phòng quá tối, chỉ một khung cửa sổ để nhận dạng, nhưng ánh sáng vô cùng yếu. Qua khung cửa đó, bầu trời bên ngoài mờ mịt, giống thời điểm rạng đông khi mặt trời mọc. Cửa sổ song sắt, đặt cao và kích thước nhỏ, giống nhà cao tầng. Gương mặt đàn ông rõ, thậm chí quần áo mặc màu gì cũng thể phân biệt. Chỉ bố cục căn phòng là cô đại khái.
Tô Diệu Nghi vẽ sơ đồ phác thảo sổ tay. Sau khi chắc chắn bỏ sót chi tiết nào, cô xé trang giấy , quần áo vội vàng rời khỏi nhà.
Cô bắt taxi đến Cục Cảnh sát thành phố. Vừa xuống xe nhanh ch.óng trong.
“Này! Tô Diệu Nghi!” Trang Ngôn Tranh gọi.
Tô Diệu Nghi đầu , thấy xe đang đỗ cổng nên lập tức bước tới.
“Đến việc ?” Trang Ngôn Tranh đưa cho cô từng túi đồ ăn sáng gồm bánh bao, sữa đậu nành, quẩy, đậu hũ non, bánh kếp...
Tô Diệu Nghi ngoài xe, lượt nhận hết túi lớn túi nhỏ. Không hiểu vì trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác quen thuộc khó tả.
“Lại thấy gì ?” Trang Ngôn Tranh hỏi.
“ đến việc.” Tô Diệu Nghi đáp.
Trang Ngôn Tranh khẽ. “Vào , đúng lúc đang thiếu xách đồ ăn.”
Tô Diệu Nghi: “............”
“Lùi hai bước, đỗ xe.”
Tô Diệu Nghi lùi . “Anh nhanh lên nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-truoc-canh-tuong-vu-an-toi-tro-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/chuong-12-khong-nhin-thay-mat.html.]
“Biết .” Trang Ngôn Tranh lái xe .
Tô Diệu Nghi xách đồ ăn sáng bước Cục Cảnh sát. Đứng ngoài khu việc, trong những ở đây cô chỉ quen mỗi Tề Phong.
“Đây là...?” Tề Phong tiến hỏi.
“Đồ ăn sáng, chia cho .” Giọng Trang Ngôn Tranh vang lên phía cô. “Ăn nhanh , lát nữa việc.”
Tề Phong nhận túi đồ ăn từ tay cô, để một phần cho Trang Ngôn Tranh. “Cảm ơn Đội trưởng Trang.”
Tô Diệu Nghi .
“Vào phòng việc của .”
Cô theo Trang Ngôn Tranh phòng. Anh xuống, còn cô đối diện.
Trang Ngôn Tranh đặt đồ ăn sang một bên hỏi thẳng: “Cô thấy gì?”
“ thấy một cô gái xâm hại trong phòng.” Tô Diệu Nghi .
Trang Ngôn Tranh ngước lên cô. Tô Diệu Nghi kể bộ những gì thấy đưa bản vẽ phác thảo . “Đây là bố cục căn phòng.”
Trang Ngôn Tranh nhận lấy xem xét. Anh một lúc mà hiểu.
“Đây là gì?” chỉ tay hỏi.
“Cửa sổ.”
Trang Ngôn Tranh nhíu mày cố nhận dạng. “Cửa sổ hình... sợi mì ăn liền ?”
“Đó là song sắt.” Tô Diệu Nghi giải thích. “Cửa sổ khung bảo vệ bên ngoài.”
Trang Ngôn Tranh: “............”
“Căn phòng nhỏ, đồ đạc và tranh dán tường đều khá cũ. Cửa sổ cao và nhỏ.” cô tiếp. “Không giống nhà lầu.”
Trang Ngôn Tranh chằm chằm bản vẽ mà đau đầu. Không vì cô vẽ , mà dù phục dựng chỉnh thì đây vẫn chỉ là một căn phòng, địa điểm cụ thể. Riêng thành phố Kinh Hải vô khu nhà cũ và khu ngoại thành tương tự. Thậm chí còn chắc vụ việc xảy tại Kinh Hải. là mò kim đáy bể, mà còn cây kim rơi xuống vùng biển nào.
“Mặt đàn ông thấy ?”
Tô Diệu Nghi lắc đầu. Tóc cô khô tự nhiên đường tới đây, khi lắc đầu vài lọn tóc rơi xuống mắt, cô đưa tay vén .
Trang Ngôn Tranh theo động tác đó chợt khựng . “Cổ tay cô ?”
Tô Diệu Nghi xuống cổ tay . Tay áo chống nắng vốn che kín nhưng lộ ngoài. Cô nhanh ch.óng kéo tay áo xuống. “Không gì.”
Lúc tắm, khi nhớ những hình ảnh , cô vô tình dùng lực quá mạnh khiến cổ tay và cổ chân chà xát trầy da.
Trong vẻ bình thản của cô thoáng qua cảm giác ghê tởm. Kết hợp với những gì cô kể, Trang Ngôn Tranh cũng đoán phần nào nên hỏi thêm.
“Để họa sĩ phác họa phục dựng .” Trang Ngôn Tranh . Bản vẽ của cô thực sự ... khó .
Nói xong dậy, nhưng thấy Tô Diệu Nghi phản ứng.
“Tô Diệu Nghi?” gọi.
Cô vẫn bất động, ánh mắt thẳng phía chớp, mất thần thái.
Trang Ngôn Tranh nheo mắt . Trạng thái chỉ một khả năng.
Cô thấy ...