Thấy Trước Cảnh Tượng Vụ Án, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát

Chương 8: Hỗ Trợ Bắt Người

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi đến khi Tô Diệu Nghi hồn, đàn ông xa.

 

dãy nhà cũ kỹ mắt. Sau khi lấy bình tĩnh, việc đầu tiên cô là rẽ ngay một con hẻm nhỏ.

 

Người đàn ông phía xa ngoái đầu nhưng còn thấy bóng dáng cô nữa.

 

Trong khi đó, Tô Diệu Nghi nấp con hẻm, đợi hai giây mới từ từ ló đầu . Cô thấy đàn ông rẽ một lối hẻm phía .

 

Tô Diệu Nghi vốn quen thuộc khu vực , cô nhanh ch.óng tính toán những hướng mà ông thể khi hẻm. Cô dám bám theo trực tiếp mà vòng sang con hẻm bên cạnh để chặn phía .

 

Cô đặt túi đựng mèo lên một chiếc ghế cũ ven đường, sâu hẻm lấy điện thoại tìm của Trang Ngôn Tranh. Không ngờ điện thoại lưu lúc rạng sáng mà giờ dịp dùng đến.

 

Điện thoại đổ chuông một lúc mới máy: “Ai đấy?”

 

là Tô Diệu Nghi.” Tô Diệu Nghi vô thức hạ thấp giọng, vì đang nhanh nên thở vẫn định.

 

“Cô ? Cô đang ở ?” Trang Ngôn Tranh giọng cô liền nhận điều bất thường.

 

Tô Diệu Nghi : “ đang ở khu phố cũ. thấy đàn ông nốt ruồi ở đuôi lông mày. Hơn nữa khi mắt ông , thấy cảnh ông g.i.ế.c .”

 

“Hiện giờ cô an ?” Trang Ngôn Tranh lập tức hỏi.

 

an .” Tô Diệu Nghi thì thầm. “Anh mau báo đồn cảnh sát khu vực tới . sợ tự gọi thì họ sẽ tin.”

 

“Cho vị trí cụ thể.” Trang Ngôn Tranh .

 

Tô Diệu Nghi địa chỉ chi tiết cho , hỏi thêm: “Số điện thoại dùng WeChat ?”

 

“Có.”

 

“Biết .” Tô Diệu Nghi xong liền cúp máy.

 

Ở đầu dây bên , Trang Ngôn Tranh còn kịp dặn cô chú ý an . Anh và Tề Phong bước khỏi nhà Hạ Chính Hoành lập tức gọi cho đồn cảnh sát khu vực.

 

Về phía Tô Diệu Nghi, khi cúp máy, cô lập tức kết bạn với tài khoản của Trang Ngôn Tranh. Đợi chấp nhận, cô chia sẻ vị trí trực tiếp của cất điện thoại túi.

 

Khu phố cũ nhiều công trình xây dựng trái phép. Ban đầu còn quản lý, nhưng vì nơi mãi quy hoạch nên dần dần ai để ý nữa. Trước các con hẻm đều thông , còn bây giờ một chỗ xây tường chặn kín.

 

Tô Diệu Nghi quan sát xung quanh, thấy ai liền lấy đà leo qua bức tường. Dù là thời còn ở cô nhi viện khi sống tại khu phố cũ, chuyện leo tường với cô quá quen thuộc nên động tác thành thạo.

 

Sau khi leo qua, cô nấp cạnh bồn hoa phía một căn hộ dân cư, dùng cây cỏ che chắn quan sát bên ngoài. Không lâu , bóng dáng đàn ông xuất hiện. Ông đảo mắt quanh, đó bước một tòa nhà tập thể.

 

Tô Diệu Nghi đợi hai giây nhanh ch.óng áp sát tường, ngoài cửa lắng tiếng bước chân lên lầu. Cô chăm chú cho đến khi vang lên tiếng mở cửa.

 

Tòa nhà năm tầng, mỗi tầng bốn hộ. Tô Diệu Nghi nhanh ch.óng tính toán trong đầu, đó chọn một vị trí tầm nhắn tin cho Trang Ngôn Tranh để báo vị trí chính xác hơn.

 

Trang Ngôn Tranh trả lời: [Rút lui đến nơi an ngay.]

 

Tô Diệu Nghi gửi một nhãn dán “OK”.

 

Cảnh sát đồn khu vực đến nhanh. Ba chiếc xe cảnh sát dừng bên ngoài tòa nhà. Tô Diệu Nghi chạy đón.

 

Viên cảnh sát cô hỏi: “Tô Diệu Nghi?”

 

Cô gật đầu.

 

“Cục thành phố báo .” Viên cảnh sát .

 

Tô Diệu Nghi vòng vo: “Tầng bốn hoặc tầng năm, phía tây tòa nhà. dám theo sát, chỉ dựa tiếng bước chân để đoán.”

 

“Được.” Cảnh sát tưởng cô là của Cục thành phố nên hỏi thêm, nhanh ch.óng bố trí chốt các tầng xông lên lầu.

 

Chỉ một lúc , từ vang xuống tiếng quát: “Đứng !”, “Không cử động!” Cư dân xung quanh bắt đầu tụ tập xem náo nhiệt, cảnh sát bên ngoài lập tức giữ trật tự.

 

Không lâu , nghi phạm áp giải xuống.

 

Nhìn thấy đó bắt, Tô Diệu Nghi mới thở phào nhẹ nhõm. Trước khi đưa lên xe, đàn ông liếc cô một cái. Lần ánh mắt chạm , Tô Diệu Nghi còn thấy bất kỳ ảo ảnh nào nữa.

 

Người đưa , xe cảnh sát cũng nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường. Tô Diệu Nghi con hẻm bên đón mèo tiếp tục về nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-truoc-canh-tuong-vu-an-toi-tro-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/chuong-8-ho-tro-bat-nguoi.html.]

Cô nhắn tin cho Trang Ngôn Tranh kể bộ những hình ảnh thấy, đồng thời rõ các cảnh tượng diễn trong một căn phòng, vị trí cụ thể xác định, nên chân cầu vượt chắc chắn hiện trường đầu tiên. Báo xong, cô cất điện thoại túi.

 

Đến khi về nhà gặp chú thím, trò chuyện một lúc lâu lấy điện thoại , cô mới phát hiện quên tắt chia sẻ vị trí. Cô vội vàng tắt , thầm nghĩ may mà đối phương là cảnh sát, nếu thì địa chỉ nhà lộ mất .

 

...

 

Tô Diệu Nghi ở nhà chú thím ba ngày, ngày nào cũng dậy sớm phụ bán rau.

 

Trình Dũng đó một lúc, khi tay cầm hai cây xúc xích nướng và kem: “Này, Diệu Nghi.”

 

“Con cảm ơn chú.” Tô Diệu Nghi nhận lấy.

 

Trình Dũng đưa cho Cát Ngọc một cây kem, còn cũng ăn một cây.

 

“Trời nóng thế , con nhà nghỉ .” Cát Ngọc .

 

“Không .” Tô Diệu Nghi mặc áo chống nắng, đội mũ rộng vành. “Con nóng.”

 

“Con bé khó khăn lắm mới về chơi, bà xem bà kìa, cứ đuổi nó mãi.” Trình Dũng cằn nhằn.

 

“Ông thật là, già còn thích chọc ghẹo.” Cát Ngọc mắng. “Trời nóng thế , con bé đây mệt nóng, ông chẳng xót gì cả.”

 

“Bà mới là chọc .” Trình Dũng đáp. “ xót con bao giờ?”

 

Tô Diệu Nghi bên cạnh mỉm hai trêu . Đến khi khách tới mua rau, hai mới dừng việc.

 

Tô Diệu Nghi tiếp hai lượt khách, đó lấy điện thoại mở ứng dụng tác giả. Ba ngày nay cô đều dùng máy tính ở nhà để . Bộ tiểu thuyết đang thành tích hơn , độc giả nhiều hơn nên bình luận cũng tăng lên.

 

Cô trả lời vài tin nhắn. Thấy sạp rau, cô cất điện thoại: “Chào bác, bác mua gì?”

 

Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức chạm Trang Ngôn Tranh.

 

Tô Diệu Nghi: “............”

 

Trang Ngôn Tranh cô đội chiếc mũ chống nắng cực lớn, khác ngẩng hẳn đầu lên. Trời nóng khiến bên má cô lấm tấm mồ hôi.

 

Hai một lúc, Tô Diệu Nghi vén vành mũ lên, cẩn thận xung quanh hạ giọng hỏi: “Gần đây vụ án ?”

 

“Không .” Trang Ngôn Tranh đáp. “ đến tìm cô.”

 

Tô Diệu Nghi thở phào: “Sao ở đây?”

 

“Chia sẻ vị trí.” Trang Ngôn Tranh .

 

Tô Diệu Nghi: “............”

 

Trước khi tắt , đúng là cô đang ở sạp rau .

 

“Tìm chuyện gì? thành nghi phạm ?” Tô Diệu Nghi hỏi nhỏ.

 

“Không .” Trang Ngôn Tranh liếc Trình Dũng và Cát Ngọc đang tò mò sang. “Có việc nhờ cô giúp.”

 

“Ồ.” Tô Diệu Nghi đảo mắt một vòng lớn: “Rau hôm nay tươi, xem lấy loại nào?”

 

Trang Ngôn Tranh cô.

 

Tô Diệu Nghi nở nụ tiêu chuẩn: “Anh lấy gì?”

 

Trang Ngôn Tranh hạ mắt : “Cô chọn đại .”

 

“Được.” Tô Diệu Nghi nhanh nhẹn . “Anh đợi một lát.”

 

Cô lấy mỗi loại một ít đem cân, Trình Dũng và Cát Ngọc cũng tới phụ đóng gói.

 

Tô Diệu Nghi tính toán một lúc : “Tổng cộng 302 tệ, bớt lẻ cho , lấy tròn 400 tệ nhé.”

 

Trang Ngôn Tranh khẽ : “Biết nghề gì ?”

 

Tô Diệu Nghi lập tức cảm giác giây sẽ còng tay mang , cô ho nhẹ sửa : “300 tệ. Tặng thêm miễn phí hai quả cà chua.”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận