Thấy Trước Cảnh Tượng Vụ Án, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát

Chương 6: Con Mèo Gây Chuyện Rồi, Gặp Gỡ Người Đàn Ông Lạ Mặt?

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Diệu Nghi về đến nhà, tắm rửa qua loa leo lên giường ngủ . Không ngủ bao lâu, cô đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông điện thoại.

 

Tô Diệu Nghi vẫn nhắm mắt, mò bắt máy.

 

Đầu dây bên hỏi: “Xin chào, cho hỏi cô Tô Diệu Nghi ?”

 

“Ừm.” Tô Diệu Nghi đáp qua loa.

 

“Chúng gọi từ cửa hàng thú cưng Ái Sủng. Về con mèo cô gửi ở đây một tháng , cô thể ghé qua một chuyến ?”

 

Tô Diệu Nghi trả lời, tiếp tục ngủ...

 

“Alo? Cô còn máy ?”

 

Tô Diệu Nghi giật tỉnh , màn hình vẫn đang kết nối : “Không cần, đăng ký gì hết. Data đủ dùng, tiền đủ tiêu, hội viên cũng , gì cả, cái gì cũng .”

 

Nói xong cô cúp máy, xoay ngủ tiếp.

 

Ngay đó điện thoại reo. Tô Diệu Nghi xoay tắt máy. Điện thoại tiếp tục đổ chuông.

 

Lần cô mới thật sự mở mắt, tỉnh táo hơn một chút bắt máy.

 

Đối phương : “Xin chào, chúng là cửa hàng thú cưng Ái Sủng.”

 

Tô Diệu Nghi chợt nhớ : “Ồ, chào .”

 

“Là thế . Con mèo của cô khiến một con mèo khác trong cửa hàng mang thai, nên cô cần đến đây xử lý một chút.”

 

Tô Diệu Nghi tỉnh ngủ: “Cái gì cơ!”

 

...

 

Sau khi vội vàng vệ sinh cá nhân, Tô Diệu Nghi rời khỏi nhà. Cô bắt xe đến bệnh viện thú cưng, bước cửa nhân viên kéo sang một bên.

 

“Có chuyện gì ?”

 

“Bên đang tức giận.” Nhân viên nhỏ.

 

“Con mèo đó tức giận ?” Tô Diệu Nghi khó hiểu.

 

“Là chủ của con mèo tức giận.” Nhân viên lộ rõ vẻ bất lực. “Hơn nữa đó trông dễ đối phó , lát nữa cô chuyện nhớ chú ý một chút.”

 

Thấy nhân viên căng thẳng như , Tô Diệu Nghi gật đầu: “Ồ.”

 

Nhân viên dẫn cô đến văn phòng của cửa hàng trưởng.

 

Vừa đến cửa, cô thấy giọng bên trong: “Sếp Thẩm, thật sự xin , là do chúng sơ suất. Chuyện nhất định sẽ cho ngài một lời giải thích thỏa đáng. Chúng thông báo cho chủ con mèo , chắc cô sắp tới.”

 

Tô Diệu Nghi ngoài một lúc, chỉ thấy một chuyện, còn từ đầu đến cuối lên tiếng.

 

“Dạo mặt ở cửa hàng, nếu ở đây thì chuyện chắc chắn xảy . Nếu mặt, tuyệt đối sẽ nhận con mèo đó. Loại mèo mướp nhỏ mọn như mà cũng gửi đây. Chủ nhân chắc chắn dạy dỗ, con mèo thì mất nết. Chủ nó chắc cũng chẳng cần nữa, cả tháng đến đón.”

 

Tô Diệu Nghi gõ cửa đẩy cửa bước thẳng .

 

Trong phòng hai đàn ông xa lạ. Một , một đang ôm mèo sofa.

 

Tô Diệu Nghi liếc đang một cái thẳng đang . đàn ông sofa thoáng ngẩn khi thấy cô.

 

“Anh là cửa hàng trưởng đúng ?”

 

“Là .” Người đàn ông đáp. “Cô là chủ con mèo mướp ?”

 

“Ừm.”

 

Cửa hàng trưởng : “Bình thường cô dạy mèo kiểu gì ? Bao nhiêu năm nay cửa hàng từng xảy chuyện như thế , đến gây chuyện?”

 

còn hỏi các chăm sóc kiểu gì.” Tô Diệu Nghi . “ bỏ tiền gửi mèo ở đây, xảy chuyện thì đó là trách nhiệm của các . Sao lúc thu tiền thì gọi mèo là bảo bối, giờ xảy chuyện đổ hết lên đầu ?”

 

Người đàn ông sofa âm thầm quan sát cô. Không chỉ ngoại hình giống, mà ngay cả cách chuyện cũng giống hệt.

 

“Vậy tại mèo nhà khác , chỉ mèo nhà cô gây chuyện?” Cửa hàng trưởng dám đắc tội đàn ông nên cố đẩy trách nhiệm sang phía Tô Diệu Nghi.

 

Tô Diệu Nghi bật vì tức: “ cũng hỏi, tại mèo nhà khác mà chỉ mèo nhà thả ngoài? nghi ngờ cửa hàng các phân biệt đối xử. xem camera.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-truoc-canh-tuong-vu-an-toi-tro-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/chuong-6-con-meo-gay-chuyen-roi-gap-go-nguoi-dan-ong-la-mat.html.]

 

Người đàn ông đang khẽ ho một tiếng. Cửa hàng trưởng lập tức sang nịnh nọt: “Sếp Thẩm, ngài thấy đấy. Chủ nào tớ nấy, để trốn trách nhiệm mà cái gì cũng .”

 

“Ông!” Tô Diệu Nghi tức đến hoa mắt. Cô chỉ vo tròn ông ném thẳng biển cho xong chuyện.

 

lúc đang nổi giận, cô cảm nhận ánh mắt của đàn ông sofa. Cô đầu sang.

 

Giữa trời tháng Tám nóng bức mà vẫn mặc vest ba mảnh chỉnh tề...

 

là thích màu.

 

Người đàn ông vẻ tức giận của cô, khựng một chút : “Quả thật đây là vấn đề của cửa hàng thú cưng, trách nhiệm nên do họ chịu.”

 

“Sếp Thẩm...” Cửa hàng trưởng định thêm.

 

chỉ một ánh của đàn ông, ông lập tức nuốt lời, đổi giọng: “ đúng, là của chúng . Do chúng sơ suất, bộ bồi thường cửa hàng sẽ chịu trách nhiệm.”

 

“Bao gồm cả tổn thất mà cô đây chịu, cũng cần bồi thường.” Người đàn ông thêm.

 

Tô Diệu Nghi: “???”

 

Cửa hàng trưởng cô: “???” Cô thì tổn thất gì?

 

“Do cửa hàng quản lý c.h.ặ.t chẽ khiến mèo chạy ngoài. Cửa hàng trưởng Cao nghĩ nên bồi thường tương xứng ?” Giọng đàn ông bình thản nhưng mang áp lực rõ ràng.

 

Cửa hàng trưởng gật đầu liên tục: “Vâng , sếp Thẩm đúng.”

 

Người đàn ông thêm, cúi xuống con mèo trong lòng.

 

Tô Diệu Nghi , suy nghĩ trong đầu lập tức xoay chuyển . Bộ vest cực kỳ đắt tiền, rõ ràng là con nhà giàu. Người bận rộn, tham dự nhiều sự kiện nên ăn mặc chỉnh tề cũng là chuyện bình thường. Trời nóng thế mà vẫn mặc như đúng là vất vả. Lại còn trai, lịch thiệp, khí chất cao quý, quan trọng là phân rõ đúng sai.

 

Người đàn ông ngẩng đầu cô. Ánh mắt hai chạm , đầu Tô Diệu Nghi bỗng nhói lên.

 

“Có chuyện gì ?” hỏi, giọng mang cảm xúc.

 

Tô Diệu Nghi lắc đầu con mèo trong lòng . Một con mèo Devon . Nếu là cô thì cô cũng sẽ tức giận.

 

: “Dù là của cửa hàng, nhưng kết quả cũng do mèo nhà gây . vẫn mặt nó xin và con mèo của .”

 

Người đàn ông gì. Tô Diệu Nghi suy nghĩ tiếp: “Chi phí kiểm tra của con mèo, thể hỗ trợ một phần.”

 

“Không cần.” Người đàn ông bế mèo dậy.

 

lúc đó, con mèo trong lòng bất ngờ nhảy xuống, về phía Tô Diệu Nghi.

 

Thấy nó gần, cô lập tức lùi hai bước.

 

Con mèo Devon dừng cô. Tô Diệu Nghi cũng yên. Nó tiến tới đặt hai chân lên chân cô.

 

Tô Diệu Nghi giật .

 

Người đàn ông mèo cô: “Cô sợ mèo ?”

 

mèo nhà đ.á.n.h đến sợ . Một tháng mèo nhà đột nhiên tấn công , gầm c.ắ.n còn cào nữa.” Tô Diệu Nghi con mèo Devon. “Đồ ăn để nó cũng ăn, hết cách nên mới gửi nó ở đây.”

 

Cô cũng hiểu chuyện gì xảy . Nuôi hơn hai năm, con mèo luôn ngoan, mà đột nhiên tấn công cô.

 

Người đàn ông con mèo của : “Nó thích cô.”

 

“Vậy ?” Tô Diệu Nghi xuống xoa đầu nó. “Nó tên gì?”

 

“An An.”

 

Hy vọng mỗi nhiệm vụ cô đều bình an trở về.

 

“An An.” Tô Diệu Nghi gọi. An An dụi đầu tay cô.

 

Người đàn ông quan sát một lúc cúi bế mèo lên. An An vẻ , kêu hai tiếng bất mãn, nhưng vẫn ôm nó rời .

 

Cửa hàng trưởng vội vàng tiễn ngoài.

 

Tô Diệu Nghi cũng thăm con mèo của ...

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận