Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 2: Cô thành trẻ mồ côi rồi? (11 tháng trước)
Bạch Sa còn chưa kịp "load" xem cái tên "Gwyneth" là vị đại thần nào, đã thấy cánh tay máy trước mặt thu xoạch bảng điện tử vào khe lưu trữ với tốc độ bàn thờ. Nó hung hăng chỉ thẳng vào gã đàn ông hộ pháp đang đứng lù lù ở cửa, tư thế sẵn sàng nghênh chiến như chuẩn bị ra quân đánh trận.
"Chỉ số sinh lý của con bé vừa mới ổn định, nó cần được nghỉ ngơi!"
Giọng nói máy móc vốn êm ái bỗng rè đi, nghe ra vẻ nộ khí xung thiên.
"Thế còn hai thằng nhóc này thì sao, cô tính bỏ mặc chắc?"
Gã hộ pháp đẩy hai cậu bé lên phía trước, mặt lộ ra vẻ đắc thắng.
Cánh tay máy chẳng buồn bố thí cho gã thêm một ánh nhìn.
Lòng bàn tay nó nhanh chóng biến hình, một bộ phận máy quét bật ra từ cổ tay, lướt qua người hai đứa trẻ: "Wayon... trầy xước mô mềm do va đập. Patrzalek, nứt xương cánh tay nhẹ."
"Xử lý đứa gãy xương đi."
Gã gãi đầu gãi tai:
"Đứa còn lại để tôi thầu."
Cánh tay máy không đáp lời, ném trả thuốc sát trùng, băng gạc và đống đồ y tế lỉnh kỉnh cho gã.
Xong xuôi, nó quay sang nhìn Bạch Sa, giọng điệu lập tức lật bánh tráng sang chế độ nhẹ nhàng, ấm áp:
"Đừng sợ nhé. Hiện tại em đang ở viện Từ Dục – một cơ sở cứu trợ trẻ mồ côi 'hàng chuẩn' được thành lập bởi Tập đoàn An toàn Sinh mệnh Khang Hằng và Liên bang. Dù chúng tôi không check được 'profile' gốc gác của em, nhưng em hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để được bao nuôi tại đây, nên cứ kê cao gối mà ngủ đi."
Bạch Sa: "..."
Ủa, vậy là chị đây chính thức gia nhập hội trẻ mồ côi rồi à?
Bạch Sa liếc mắt sang phía gã hộ pháp đang xử lý vết thương cho hai cậu nhóc kia.
Động tác của gã chuyên nghiệp đến mức đáng sợ, loáng cái đã băng bó xong xuôi cánh tay cho một đứa, còn đầu đứa kia thì bị gã "khâu vá" vài mũi ngọt xớt. Lạ lùng ở chỗ, hai đứa nhóc này chẳng hề khóc lóc hay ăn vạ, cứ lầm lì như gỗ đá, trông có vẻ đã quá quen với cái cảnh này rồi.
"Xong rồi đấy. Quy tắc cũ: xương chưa lành thì cấm sờ soạng lung tung, chưa cắt chỉ thì đừng có để dính nước."
Gã vỗ vai chúng, vẻ mặt đang hiền hòa bỗng chốc tối sầm lại, đầy âm khí:
"Nhưng lần này các anh hơi quá đà rồi đấy nhé. Thân thể có sẹo là sau này khó tìm việc làm lắm; cái vết trên đầu kia mà lộ ra là người ta tưởng các anh là lũ dã man không biết dùng não ngay. Đánh nhau thì cứ đánh, nhưng lần này các anh 'vượt rào' hơi xa rồi, hiểu chưa?"
Hai thằng nhóc run bần bật, cuối cùng cũng biết sợ là gì.
Bạch Sa: "..."
Cái kiểu đe dọa này... đúng là mở mang tầm mắt thật sự.
Gã vẫy tay như lùa vịt, đuổi thẳng cổ hai đứa nhỏ ra ngoài, sau đó ngậm điếu thuốc, cau mày nhìn về phía Bạch Sa: "Xì, cái con bé này sao cứ đực mặt ra thế kia? Không lẽ hỏng não rồi? Vừa nãy rõ ràng nó còn trả lời được một cộng ba bằng bốn cơ mà?"