Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 11: Cậu quá đáng rồi... (11 tháng trước)

Tĩnh Di quay đầu định hỏi xem tiến độ học tập của Bạch Sa đến đâu rồi.

Đập vào mắt cô là cảnh Bạch Sa đang dán chặt mắt vào quả cầu ánh sáng trên bàn, đồng tử sáng rực, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích không thèm che giấu.

“Cậu... cậu chưa từng học mấy cái này à?” Tĩnh Di ngập ngừng hỏi, tim bỗng hẫng một nhịp.

Bạch Sa thản nhiên gật đầu cái rụp.

Tĩnh Di nghe xong mà muốn nghẹn thở, suýt thì ngất ngay tại chỗ.

“Vô lý đùng đùng! Cậu từ cái xó nào tới mà ngay cả cái này cũng... À không, hành tinh Lancelot của tụi mình vốn đã nằm ở vùng biên cương hẻo lánh rồi...”

Tĩnh Di chợt khựng lại khi nhớ ra Bạch Sa cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi. Ở cái nơi đồng không mông quạnh này, không ai dạy cô mấy kiến thức cơ bản này cũng là chuyện thường tình.

Chỉ tại cái khí chất "tổng tài" và vẻ ngoài cực phẩm của Bạch Sa làm cô bị lú lẫn, cứ ngỡ bạn mình là hàng khủng từ đâu tới.

“Cậu làm ăn kiểu gì vậy!” Tĩnh Di quay sang lườm nguýt, hạ thấp giọng mắng Anim: “Đáng lẽ cậu ấy phải sang lớp bên cạnh học mới đúng chứ!”

Anim cũng hơi sốc, nhưng cậu chàng nhanh chóng bật lại, giọng điệu có phần cáu kỉnh: “Cậu nói chuyện quá đáng rồi đấy...”

Tĩnh Di cứng họng, hừ nhẹ một tiếng rồi quay đi, không thèm chấp.

Bạch Sa nhạy bén đánh hơi thấy mùi bất thường trong cuộc đối thoại: “Lớp bên cạnh? Lớp đó thì làm sao?”

Anim nhìn cô với ánh mắt đầy áy náy, lắp bắp giải thích: “Đó là nơi dành cho... những đứa trẻ bị nhiễm xạ. Là mấy đứa mà cậu thấy ở sảnh lớn trước đó ấy, phản ứng hơi chậm, đầu óc không được linh hoạt lắm...”

Hóa ra là lớp dành cho trẻ chậm phát triển trí tuệ à? – Bạch Sa thầm nghĩ, nụ cười trên môi dần đóng băng. Chị đây trông giống đứa thiểu năng lắm sao?

Tĩnh Di hơi ngượng ngùng định bào chữa thêm vài câu, nhưng đúng lúc đó giáo viên đã bước vào lớp.

“Chào các em. Buổi sáng của mọi người thế nào?” – Thầy giáo đứng trên bục giảng cất lời.

Lũ trẻ đáp lại thưa thớt như tiếng muỗi kêu. Tĩnh Di không còn cơ hội để "tám" tiếp với Bạch Sa, đành hậm hực quay lên.

Vị giáo viên cao gầy, đeo kính bắt đầu bài giảng. Giọng ông trầm ấm và có sức hút lạ kỳ, khiến ngay cả những đứa trẻ nghịch ngợm nhất cũng chịu ngồi im thin thít.

Bạch Sa vừa dỏng tai nghe giảng, vừa hí hoáy nghịch quả cầu ánh sáng trên bàn.

Cô nhận ra hệ thống giáo dục ở hành tinh này cực kỳ tiên tiến, chứa đựng vô vàn khái niệm lạ lẫm mà cô chưa từng nghe qua.

Tuy nhiên, ngoại trừ phần kiến thức toán lý đặc thù của kỷ nguyên Tinh hải, mọi thứ cũng không đến mức làm khó được cô. Bạch Sa tự thấy mình hiện tại chẳng khác gì một thiên tài bị "mù chữ" kiến thức thời đại mới.

Nhưng có lẽ nhờ sự kích thích từ món đồ chơi công nghệ đầy mới lạ này, não bộ cô bắt đầu vận hành với tốc độ "out trình".

Những dòng mã dữ liệu và hình ảnh lung linh trên quả cầu ánh sáng như có linh tính, thi nhau nhảy múa rồi găm thẳng vào trí nhớ của cô không sót một chữ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận