Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 58: Tớ cảm giác bị bạn cùng phòng cô lập (11 tháng trước)

Trên người lão Homan phảng phất mùi rượu rẻ tiền nhàn nhạt.

Rõ ràng lão chỉ là một tay giáo viên nghèo kiết xác đang vật lộn với đời, nhưng trong ánh mắt ấy, Bạch Sa lại thấy cả một dải Ngân Hà rực cháy và khói lửa chiến tranh vần vũ.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng mình đáp lại:

"Chốt đơn thôi thầy."

Nghe thấy hai chữ "chốt đơn" nhẹ bẫng của Bạch Sa, lão Homan ngẩn người nhìn cô một lúc lâu. nụ cười trên mặt lão dần tắt ngóm, cuối cùng lão tặc lưỡi cảm thán:

"Em nói nghiêm túc đấy à?"

Bạch Sa nhếch môi cười: "Em tin vào nhân phẩm của thầy mà. Chắc thầy không rảnh đến mức lừa em đến xó xỉnh nào đó để 'đăng xuất' khỏi trái đất đâu nhỉ?

Nếu không, bà Joan với Gwyneth chắc chắn sẽ xách kiếm tới tính sổ với thầy đến nơi đến chốn đấy."

Homan: "..."

Lão gãi đầu, khẽ chậc lưỡi một cái: "Nói trước nhé, nếu thầy thực sự dẫn em đi, thì tuyệt đối phải kín mồm kín miệng, không được hé răng với bất kỳ ai, dù chỉ nửa chữ."

Bạch Sa gật đầu cái rụp.

Cô đã từng dạo nát các diễn đàn trên mạng sao để tìm hiểu về cách đo lường cấp độ Tinh thần lực.

Bình thường, tất cả học sinh dự thi vào Quân đội Liên bang đều phải trải qua bài kiểm tra Tinh thần lực do chính phủ tổ chức.

Tuy nhiên, mấy cái máy đo Tinh thần lực đó đắt lòi mắt, không phải hành tinh nào cũng đủ trình để trang bị, nên muốn đo thì phải lết xác đến hành tinh trung tâm của từng vùng sao.

Ví dụ như Lancelot là một xó xỉnh biên giới, muốn đo thì phải đến hành tinh trung tâm khu vực là Roden.

Nơi đó được mệnh danh là “Viên ngọc sa mạc”, vốn là trạm trung chuyển giao thương và nút thắt giao thông trọng yếu, sở hữu Quân đoàn thường trú cùng ngành công nghiệp quân sự cực kỳ xịn sò.

Theo kế hoạch thì ba năm nữa, Bạch Sa cùng hội bạn mới đến Roden để tham gia kỳ thi tuyển sinh quân đội, sẵn tiện mới được check-in cái máy đo Tinh thần lực kia.

Dĩ nhiên, cái đám "ngậm thìa vàng" ở Liên bang thì lại là một câu chuyện khác.

Con cháu các đại gia tộc hào môn thế gia đâu cần chờ đến ngày thi. Chỉ cần bọn trẻ lên năm, gia tộc đã vung tiền tấn, cử hẳn chuyên gia mang thiết bị xịn về tận nhà để đo đạc từ sớm rồi.

Tóm lại, ngoài mấy cái thiết bị chuyên dụng của Liên bang, Bạch Sa chưa từng nghe nói có "kèo" nào khác để kiểm tra Tinh thần lực.

Lão Homan thì cứ úp úp mở mở như mèo giấu chất thải, chỉ bảo lão cần thời gian setup, vài ngày nữa sẽ tìm cô sau.

Ngày nghỉ kết thúc, Bạch Sa và đồng bọn lôi nhau quay lại trường.

Dù mới khai giảng được một tuần, nhưng cũng đủ để đám học sinh "bắt sóng" được bạn cùng phòng và lập hội nhóm hợp cạ.

Cái kiểu chia bè kết phái bắt đầu lộ rõ. Bạch Sa và Tĩnh Di thì không sao, hai đứa đi đâu cũng có nhau như hình với bóng.

Nhưng Anim thì đúng là thê thảm thôi rồi, gần như chẳng ai thèm ném cho cậu một ánh nhìn.

"Tớ có cảm giác mình bị bạn cùng phòng 'cho ra rìa' rồi."

Trong giờ ăn trưa, Anim bưng khay đồ ăn đến ngồi chung bàn với Bạch Sa và Tĩnh Di, vẻ mặt đầy ấm ức: "Bọn họ đi mua đồ ăn vặt ở căng tin mà chẳng bao giờ thèm rủ tớ một câu."

Bạch Sa vỗ vai an ủi: "Thôi bớt sầu đi, lát nữa bọn mình đi cùng nhau."

"Cậu chỉ mới bị cô lập thôi à?"

Tĩnh Di cầm rĩa đâm phập một cái vào miếng sườn trên khay, sát khí tỏa ra ngùn ngụt: "Cái con nhỏ họ Luzzi não ngắn kia còn ở ngay đối diện phòng tụi mình kìa.

Ngày nào nó cũng giở giọng mỉa mai kháy đểu, nghe mà ngứa tai muốn chết."

Với cái tính cách của Anim, lẽ ra cậu phải là "hoa hậu thân thiện" mới đúng, nhưng vì ai nấy đều rén thế lực nhà Luzzi, sợ kết giao với Anim sẽ rước họa vào thân nên đành né gấp.

Tĩnh Di thì đúng kiểu "chị đại", một mình có thể cân cả đám con nhà giàu đến mức bị đuổi học, nhưng đâu phải ai cũng có "gan hùm" như cô ấy!

Hơn nữa, bộ ba Viện Từ Dục vốn là dân mồ côi chính hiệu, chẳng có cái ô nào che đầu.

Hiện tại dù đang ở trong trường, Parfin chưa dám động thủ thật sự, nhưng tiểu xảo gây hấn thì đúng là không thiếu.

Bố của Parfin là "ông lớn" trong Công ty An Toàn Sinh Mệnh Khang Hằng, nên trong trường thiếu gì mấy đứa sẵn sàng làm "tay sai" cho cô ta chỉ để nịnh bợ.

Chỉ cần bố cô ta lên tiếng một cái, ngay cả khi mấy đứa này bị đá khỏi lớp dự bị quân sự, chúng vẫn có thể nhận được một chân "ngon cơm" trong công ty Khang Hằng.

Chừng nào mà Công ty Khang Hằng còn trùm cái hành tinh Lancelot này, thì cái tính cách hãm tài của Parfin Luzzi chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận