Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 47: Thi (11 tháng trước)

Nói là làm, Tĩnh Di trưng ra bộ mặt nghiêm túc đến đáng sợ. Mới sáng sớm, cô nàng đã lăm lăm thẻ dự thi, hận không thể dán chết nó lên mặt Anim và Bạch Sa để hai đứa khỏi làm mất rồi bị "cấm cửa" khỏi phòng thi.

Sau bữa sáng, Homan lái con phi thuyền chuyên dụng đến đón bộ ba, thẳng tiến về hướng trường trung học Lancelot. Chiếc phi thuyền này vốn thừa sức chứa ba thiếu niên mười hai tuổi, ghế sau bao êm, bao rộng.

Thế nhưng, Tĩnh Di vẫn ngồi ngay ngắn như đang chịu phạt, hai chân khép chặt, lưng thẳng tắp như cái thước kẻ. Homan liếc nhìn cô bé qua gương chiếu hậu, không nhịn được mà trấn an:

"Cứ bung hết sức như lúc bình thường là được. Các em đều là những mầm non đầy triển vọng, vài năm nữa quân đội kiểu gì chẳng trải thảm đỏ mời về."

Dù Homan cực kỳ tự tin vào đám học trò cưng, nhưng khi phi thuyền đáp xuống trường Lancelot, cảnh tượng "biển người" nghìn nghịt trước mắt vẫn khiến ông đứng hình mất vài giây.

Có vẻ thầy Homan chưa từng nếm mùi "đặc sản" mùa tuyển sinh ở đây nên mới chủ quan đến thế. Nếu biết trước, chắc chắn ông đã lôi cả lũ đi sớm hai tiếng để không phải khóc ròng vì cảnh kẹt xe... à không, kẹt phi thuyền.

Tại cái bãi cát này, dù là phi thuyền hạng sang hay hàng "ve chai" thì số phận đều thảm như nhau: chen chúc lộn xộn, không còn lấy một khe hở. Homan vừa lau mồ hôi trên trán vừa bất lực:

"Chắc thầy không hộ tống các em vào tận nơi được rồi... Ba đứa tự bơi được không đấy?"

Cả ba nhìn nhau gật đầu cái rụp, thoắt cái đã đeo ba lô nhảy khỏi phi thuyền. Bạch Sa nhanh nhẹn khởi động máy tính cầm tay, định vị ngay sân vận động dành cho học sinh dự bị quân sự trên bản đồ.

Khi cả đám mò đến nơi, sân vận động đã bị lấp đầy bởi vài nghìn người, nhưng đám đông vẫn di chuyển cực kỳ trật tự và tốc độ. Phía trước là dãy bàn ghi danh, nơi các nhân viên đang miệt mài soi xét thông tin thí sinh.

Đến lượt bộ ba, giáo viên phụ trách lạnh lùng đẩy ra một xấp đơn từ và bản thỏa thuận, sau đó dùng máy quét bạc "check-in" gương mặt từng người.

"Anim Kelly. Nghiêm Tĩnh Di. Bạch Sa. Tất cả đều từ viện Từ Dục à?"

Người giáo viên hờ hững nói tiếp: "Vậy là các em không có người giám hộ hợp pháp rồi. Trong bản thỏa thuận, chỉ cần ký tên mình vào là xong."

Bạch Sa thản nhiên lật giở bản thỏa thuận, thực chất đây là tờ "giấy cam đoan miễn trách nhiệm". Nói trắng ra là: Lớp dự bị quân sự không dành cho những kẻ yếu đuối hay muốn bảo toàn thân thể.

Tham gia thi tuyển đồng nghĩa với việc phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho việc sứt tay gãy chân, thậm chí là "bay màu" luôn cả mạng sống. Nếu chẳng may xui xẻo, học sinh tự làm tự chịu, trường không liên quan.

Bạch Sa chẳng mảy may biến sắc, đặt bút ký xoẹt một cái rồi bắt đầu điền đơn. Sau khi nộp đủ giấy tờ, mỗi người nhận được một chiếc huy hiệu mã số đính chặt lên ngực.

Cái huy hiệu này một khi đã gắn vào là không thể tháo rời, nó sẽ theo sát họ trong suốt hành trình thi tuyển đầy cam go phía trước.

Bạn cần đăng nhập để bình luận