Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 15: Em sẽ mách bà Joan... (11 tháng trước)
Ba con cơ giáp lù lù lao tới.
Đám nhóc tham gia buổi học này có tầm tám đứa, tuổi sàn sàn Bạch Sa. Bị cơ giáp dí sát nút, tụi nó chẳng thèm khóc lóc hay năn nỉ ỉ ôi gì cho mệt xác, cứ thế mà vắt chân lên cổ chạy tán loạn để giữ mạng.
"Mục tiêu... Đã khóa chặt!"
Một con cơ giáp nghiêng mình, mắt điện tử lia trúng bóng lưng một cậu nhóc đang tháo chạy. Cánh tay kim loại của nó chẳng thèm báo trước, cứ thế vươn dài ra như lò xo, tóm gọn eo cậu bé từ khoảng cách vài chục mét rồi lôi xềnh xệch ngược trở lại.
Giữa cái mớ hỗn độn ấy, Bạch Sa thoắt ẩn thoắt hiện như sóc. Cô phát hiện ra lũ sắt vụn này có cái đầu "cứng đơ" không xoay được, thành ra tầm nhìn hạn hẹp vô cùng.
Cứ nhè góc chết mà rúc là bảo đảm an toàn. Anim cũng nảy ra ý tưởng tương tự, cả hai phối hợp nhịp nhàng, thân thủ nhanh nhẹn lượn lờ ngay sau lưng lũ cơ giáp.
Bọn cơ giáp thỉnh thoảng cũng định "đổi món" sang hai đứa, nhưng vì thân hình quá cồng kềnh, xoay tới xoay lui suýt thì lật gọng. Cuối cùng, chúng đành bỏ cuộc để đi bắt mấy mục tiêu đang chạy nhảy lung tung cho rảnh nợ.
"Cũng khá đấy, mấy đứa nhanh chóng nhìn ra điểm yếu của lũ cơ giáp này rồi..."
Homan thong thả đứng một bên xem kịch hay, dưới chân ông ta đã có mấy nhóc bị cơ giáp trói gô lại quăng thành một đống.
"Nhưng thế vẫn chưa đủ đâu nhé. Đã là lớp học đối kháng mà không có tí ý thức chiến đấu nào thì chỉ có nước 'ăn hành' thôi."
"Thầy ơi, thầy bớt đứng đó nói mát đi!" Anim gào lên: "Thầy lôi cơ giáp ra dạy chẳng qua là để lười biếng chứ gì, em mà về là mách bà Joan cho thầy biết tay!"
Cậu chàng Anim ngây thơ vừa dứt lời, ba con cơ giáp bỗng khựng lại, đồng loạt quay ngoắt sang nhìn cậu chằm chằm.
Anim đứng hình mất năm giây: "..."
Xong đời, ban nãy tụi nó còn đánh lẻ, giờ thì đồng tâm hiệp lực coi cậu là mục tiêu duy nhất rồi.
Sáu cánh tay máy vung lên không trung, đan vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ chụp xuống đầu Anim, chặn đứng mọi đường lui.
Anim nghiến răng, lao thẳng về phía góc sân. Lũ cơ giáp đứng yên tại chỗ, phóng cánh tay máy đuổi theo sát nút.
Ngay khi chạm góc tường, cậu nhóc đạp mạnh một cái, chạy vài bước trên vách rồi lộn ngược ra sau. Mấy cánh tay máy đâm sầm vào góc tường bên dưới, hụt mất một đòn trông thấy.
Anim xoay người giữa không trung, tiếp đất một cách cực kỳ điệu nghệ rồi bắt đầu "vắt giò lên cổ" chạy về phía trung tâm sân: "Tĩnh... Di... cứu bồ với!!!"
Tĩnh Di đứng giữa sân, váy trắng bay bay, mái tóc đen tuyền tương phản với gương mặt nhỏ nhắn đang phủ một lớp sát khí nhẹ.
Cô bé cau mày đầy nghiêm nghị, từ thắt lưng rút ra một con dao kim loại nhỏ. Dẫu chỉ là cái dao rọc giấy nhưng cũng đủ khiến mặt lão Homan biến sắc ngay lập tức.