Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 22: Nguyên nhân đánh nhau (11 tháng trước)
Tĩnh Di bình thản túm lấy cô, mặt không đổi sắc: "Viện Từ Dục nhà mình làm gì có khái niệm cấm túc. Vả lại, đây cũng chẳng phải lần đầu tớ ra tay."
"Cậu thấy hai tên 'xác ướp' quấn băng đầy mình kia không? Chính tay tớ xử đẹp đấy... dĩ nhiên là có thêm hai ông anh khác hỗ trợ. Nhưng tớ mới là đứa cầm đầu vụ tập kích đó."
"Wayon với Patrzalek cũng có chút trình đấu tay đôi. Nếu cứ đánh đấm kiểu chính quy thông thường thì còn lâu mới hạ nổi bọn họ."
Bạch Sa nhớ lại bộ dạng thảm hại của hai tên xui xẻo nọ: "Ủa, chẳng phải hai gã đó bảo vết thương là do tự tẩn nhau sao?"
Tĩnh Di nhếch môi cười mỉa, thần thái hiếm khi trở nên sinh động và có chút "đểu": "Đó là do bọn họ chột dạ, có cho kẹo cũng không dám khai thật với bà Joan về lý do đánh đấm. Ở cái viện Từ Dục này, đó gọi là luật ngầm rồi."
"Bên nào thua thì tự giác đứng ra nhận kèo chịu phạt. Thắng làm vua thua ăn tát, chẳng có gì để phàn nàn cả."
Bạch Sa thắc mắc: "Vậy đây là chuyện của mấy đứa lớn đầu. Thế quái nào cậu lại nhảy vào giữa bãi chiến trường đấy?"
Tĩnh Di khựng lại, im lặng không đáp. Bạch Sa nhìn chằm chằm cô bé, trong lòng thầm đánh giá:
"Đã đánh nhau thì phải có nguyên nhân chính đáng chứ. Đừng nói với tớ là chỉ vì mấy cái nhìn đểu hay thấy ngứa mắt nhau nhé."
Cái thời của Bạch Sa, lũ học sinh đánh nhau vì những chuyện nhảm nhí lông gà vỏ tỏi thì nhiều vô số. Thậm chí mấy vụ bắt nạt dai dẳng đôi khi chỉ bắt đầu từ một lý do trời ơi đất hỡi: "Nhìn mặt đứa này thấy ghét."
Đám đó sẵn sàng đốt sạch thời gian vào những cuộc tranh cãi vô bổ. Suy cho cùng cũng tại tụi nó quá "nhàn cư vi bất thiện", rảnh rỗi sinh nông nổi mà thôi.
Nhưng lũ nhóc ở viện Từ Dục này đều thuộc thành phần "già đời" sớm. Liệu chúng có thực sự thừa hơi đi lãng phí sức lực vào những trò vô nghĩa như vậy không?
"Nguyên nhân à? Tất nhiên là có rồi." Tĩnh Di nói nhỏ. "Thôi đi ăn trước đã, nạp năng lượng xong tớ sẽ khai tuốt tuồn tuột cho cậu nghe."
Bạch Sa: "???"
"Phải đấy, phải đấy, bụng tớ cũng đang biểu tình rồi đây." Anim khoác vai Bạch Sa, cười hì hì: "Cậu mau vào bếp đi nhé, nhớ 'tuồn' thêm cho tớ một cuộn thịt gà nữa đấy!"
"Tớ nghĩ kỹ rồi, đúng là Tĩnh Di không thể lôi cậu theo lúc đi 'hành đạo' được. Lỡ như vỡ lở, cả hai cùng bị tóm thì anh em lại mất cái cần câu cơm."
"Ngược lại, chỉ cần cậu còn ở trong bếp, dù Tĩnh Di có bị bà Joan phát hiện hay bị cắt cơm. Thì ít nhất cậu ấy vẫn không phải chịu cảnh chết đói."
Tĩnh Di nhíu mày, mặt hiện rõ vẻ muốn mắng: "Cậu tưởng ai cũng là cái thùng không đáy như cậu chắc?" Nhưng cuối cùng cô bé vẫn nhịn lại được.
Bạch Sa thừa biết hội này đang cố tình đánh trống lảng để đổi chủ đề. Nhưng thôi, chị đây cũng chẳng thèm truy hỏi làm gì cho mệt xác.
Dù sao thì thời gian còn dài, bí mật gì rồi cũng sẽ bị cô bóc trần thôi.