Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 60: Chiến thuật (11 tháng trước)

Lão sư dạy môn Cơ khí cơ bản thừa biết cái tay Bạch Sa đang "múa máy" gì dưới gầm bàn. Cơ mà sau vài lần bắt quả tang bất thành, ông cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.

Nhưng hôm nay, tình hình có vẻ hơi khác bọt. "Sau khi chúng ta 'xào' xong chương về các loại pháo và nguyên lý nền tảng, thì không thể không đá đưa qua một chút kiến thức về Cơ giáp..."

Đứng trên bục giảng, lão sư cố ý tông giọng lên cao, làm bộ vô tình liếc xéo về phía Bạch Sa. Quả nhiên, cái đầu vốn đang cắm cúi gặm sách của cô nàng lập tức ngẩng lên, bị từ khóa "Cơ giáp" câu mất hồn.

"Trước đây chúng ta đã nói, vũ khí pháo có hàng trăm loại, nhưng đám 'mặt hàng quốc dân' vẫn là pháo dẫn đường, pháo năng lượng và pháo hạt. Tùy vào hoàn cảnh tác chiến mà cấu trúc cơ khí của đạn pháo sẽ khác nhau một trời một vực."

"Lấy ví dụ cùng là pháo Plasma, nhưng độ khó khi chế tác 'hàng' lắp trên tàu chiến với 'hàng' thửa riêng cho Cơ giáp là hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau. Thiết kế Cơ giáp khó nhằn ở chỗ nó là vũ khí chính xác cực cao, chỉ cần sai một li là đi một dặm, động vào một sợi dây là lay động cả cục diện Tinh hải..."

Lão sư đang thao thao bất tuyệt, lại thấy Bạch Sa chán chường cúi đầu xuống. Rõ ràng là cô nàng đang chê bài giảng toàn lý thuyết suông, chẳng bõ dính răng!

Ông tức tối trong lòng nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, quyết định tung ra "át chủ bài": "Hôm nay, thầy đã mượn được một linh kiện từ Bảo tàng Quân sự - đây là một khẩu Pháo Cơ giáp đã bị quân đội đào thải."

"Nói suông thì các em chắc vẫn tưởng thiết kế Pháo Cơ giáp là chuyện dễ như ăn kẹo. Nên hôm nay thầy mang hàng thật giá thật đến đây cho các em chiêm ngưỡng tận mắt."

"Wow..." "Thật luôn hả thầy?" Cả lớp lập tức nổ tung như vỡ tổ.

Lão sư nhếch mép cười đắc thắng, lôi từ dưới bục giảng lên một chiếc hộp hợp kim màu xám đậm. Khi nắp hộp mở ra, bên trong là một bộ phận Cơ giáp màu đỏ sẫm đầy uy lực.

Bề mặt nó chằng chịt những vết trầy xước - dấu ấn của những trận chiến oanh liệt năm xưa. Nhưng bấy nhiêu đó vẫn không che lấp được những đường nét thiết kế mượt mà và ánh kim loại lạnh lẽo, đầy tính răn đe.

"Đứa nào nhìn ra được cấu trúc bên trong khẩu pháo này, thì từ nay về sau không cần vác xác đến lớp của tôi nữa!" Món "đồ chơi" của lão sư ngay lập tức hút trọn mọi ánh nhìn thèm khát.

Thử hỏi có đứa học sinh nào nuôi mộng gia nhập quân ngũ mà chưa từng mơ được một lần leo lên Cơ giáp, quẩy tung chiến trường? Trời đất ơi! Đó là Cơ giáp đấy!

Thứ vũ khí cá nhân mạnh nhất lịch sử nhân loại, là kết tinh đỉnh cao của trí tuệ và khoa học toàn Liên bang Liên Sao! Đám học sinh bị khẩu pháo này làm cho chấn động đến ngây người, ngay cả Parfin cũng không ngoại lệ.

Dù cha cô nàng có là "ông này bà nọ" ở Công ty An Toàn Sinh Mệnh Khang Hằng đi chăng nữa, thì cũng đừng mơ chạm tay được vào Cơ giáp. Bởi lẽ thứ này là hàng độc quyền của quân đội, hầu hết công nghệ lõi đều bị Liên bang phong tỏa, nội bất xuất ngoại bất nhập.

"Khẩu pháo này thuộc về một dòng Cơ giáp hạng C từng sản xuất đại trà, đã 'nghỉ hưu' từ 20 năm trước. Nếu không phải đồ cổ thì thầy cũng chẳng mượn nổi từ Bảo tàng về đây cho các em xem đâu."

Lão sư vừa giải thích, vừa bí mật liếc xem biểu cảm của Bạch Sa. "Cơ giáp được update liên tục, khẩu pháo này giờ tuy là hàng lỗi thời, nhưng cấu trúc của nó vẫn tinh xảo đến mức kinh ngạc."

"Dăm ba cái loại kỹ sư cơ khí hạng xoàng mà đòi tháo dỡ hay đại tu thứ này á? Còn khuya nhé!" Đây chính là chiến thuật "rung cây nhát khỉ" mà hội lão sư đã bàn bạc để ép Bạch Sa đổi nguyện vọng.

Họ muốn tạt một gáo nước lạnh vào mặt cô nàng, cho cô hiểu sửa Cơ giáp khó đến nhường nào. Hy vọng cô tỉnh ra mà sớm từ bỏ cái ý định "nghịch dại" kia đi.

"Thầy nhắc lại lần cuối: Đứa nào phân tích được cấu trúc khẩu pháo này, từ mai được phép 'out' khỏi lớp thầy luôn cho rảnh nợ." Đám học sinh bên dưới chỉ dám cười trừ, coi lời lão sư như một câu đùa quá trán.

Bạn cần đăng nhập để bình luận