Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 3: Cô trông giống có gia tài thừa kế lắm (11 tháng trước)
Bạch Sa rất muốn lườm ông già này một cái cháy mặt, nhưng cơn mệt mỏi đột ngột ập tới như thủy triều, nhấn chìm chút sức tàn cuối cùng của cô.
"Không phải bị ngốc à?"
Thấy ánh mắt "hình viên đạn" của cô, ông ta bật cười: "Thế thì là diện thanh niên nghiêm túc, ít nói. Ít nói cũng tốt, cái viện Từ Dục này của chúng ta đang thiếu mấy đứa trẻ ngoan ngoãn, yên tĩnh như thế này đấy."
Tít tít, tít tít...
Máy theo dõi nhịp tim vốn đang lim dim bỗng nhảy dựng lên ồn ào.
Trước mắt Bạch Sa tối sầm lại, cô trực tiếp "đăng xuất" khỏi thực tại, ngất lịm đi.
.........
Chẳng biết qua bao lâu, Bạch Sa tỉnh dậy và phát hiện mình đã được "chuyển hộ khẩu" sang một căn phòng mới.
Chỗ này nhìn còn tàn tạ hơn cái phòng y tế lúc trước, nhưng ít ra trông còn có chút hơi người. Căn phòng hẹp té tẹo, vỏn vẹn mười mét vuông nhưng nhồi nhét đủ thứ từ quạt trần, giường tủ đến bàn ghế, chẳng còn lấy một khe hở để thở.
Ông chú lúc trước vẫn diện nguyên bộ cánh cũ, có điều lần này không thấy phà khói thuốc nữa. Ông ta ngồi chồm hổm trước giường Bạch Sa, cái trần nhà thấp lè tè ép cái thân hình hộ pháp của ông cong như tôm lột.
Cộng thêm cái mặt phong trần thô kệch, nhìn từ góc độ của Bạch Sa, áp lực này đúng là không phải dạng vừa đâu.
"Tỉnh rồi hả?"
Ông ta lộ vẻ phiền não hỏi: "Thề luôn, tôi không ngờ cháu lại có thể ngất vì đói đấy. Ban đầu cả lũ còn tưởng cháu tạch vì vết thương quá nặng cơ..."
Bạch Sa: "..."
Bạch Sa nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, hồi tưởng lại cảm giác bủn rủn, sức cùng lực kiệt vừa rồi.
À, hóa ra là do đói đến mức tụt huyết áp sao? Đúng là một trải nghiệm "out trình" đầy mới mẻ. Bộ nhìn mặt cô giống loại có gia tài bạc tỷ chờ thừa kế lắm hay sao mà để đói đến nông nỗi này?
Bạch Sa cảm thấy tâm hồn mình hơi tê dại, cô lẳng lặng kéo chăn che kín mặt. Hiện tại cô đang ở trạng thái "pin yếu", một chữ cũng không buồn thốt ra.
Cái chăn tuy mỏng và cũ mèm nhưng được cái sạch sẽ, mềm mại, xem ra cũng được chăm chút giặt giũ thường xuyên.
Thấy con bé có vẻ không muốn hợp tác, ông chú khựng lại một chút rồi lên tiếng: "Hừ, đùa tí thôi làm gì căng. Tôi nhặt được cháu ở cái mỏ hoang, chỗ đó giờ là bãi rác của tinh cầu Lancelot rồi, ma cũng chẳng thèm ghé..."
"Nói thật đi nhóc, sao cháu lại xuất hiện ở cái nơi quái quỷ đó?"
Bạch Sa vẫn chọn chế độ im lặng bền vững.
Ai mà thèm cái trò xuyên không vô lý đùng đoàng này chứ, lại còn khuyến mãi thêm cái kịch bản "trẻ mồ côi" bi thảm hết chỗ nói.
Nghĩ đến bản thiết kế vừa mới "chốt đơn", nghĩ đến dự án nghiên cứu chỉ còn thiếu một bước cuối là hái quả ngọt... Bạch Sa nghiến răng kèn kẹt, hận không thể lôi đứa nào bày ra trò này ra "tẩn" cho một trận.
Với thiên hạ, xuyên không là kỳ ngộ, là đổi đời. Nhưng với những người đang trên đỉnh cao sự nghiệp như cô, đây đích thị là một vụ tai nạn thảm khốc không bảo hiểm.
Khoảng hai mươi giây sau, ông chú đành thỏa hiệp. Có lẽ nhận ra tâm trạng con bé đang chạm đáy xã hội, ông không thèm trêu chọc thêm nữa.
Ông thở dài bất lực: "Thôi được rồi. Ít nhất cũng phải cho tôi biết cái danh tính để còn tiện xưng hô chứ?"