Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 35: Thử thách (11 tháng trước)

"Được rồi, tôi sẽ cho nhóc một cơ hội." Lão Liêu buông một câu cộc lốc.

"Thấy đống sắt vụn trước mặt không?" Lão chỉ tay về phía cái máy nát bươm đang nằm chỏng chơ ở góc xưởng.

"Tháo rời nó ra, sau đó vẽ lại sơ đồ chi tiết từng linh kiện cho tôi. Độ chính xác phải trên 70% thì mới coi là đạt chỉ tiêu, rõ chưa?"

Bạch Sa gật đầu cái rụp, còn hào hứng tới mức xắn tay áo lên như sắp đi đánh trận: "Có giới hạn thời gian không thúc?"

"Cứ thong thả, muốn tháo đến bao giờ thì tháo." Lão Liêu quay sang ra lệnh cho con Cơ giáp dưới chân: "Oa Oa, xách hộp dụng cụ qua cho con bé."

Sắp xếp xong xuôi cho Bạch Sa, lão Liêu quay lại lườm nguýt Homan: "Còn đứng đực mặt ra đó làm gì? Mau đi nhặt đồng nát của ông đi!"

"Nói trước là nợ cũ chưa trả thì đừng hòng có tiền công mới, tôi trừ thẳng tay đấy nhé!" Lão dứt lời rồi quay lưng đi thẳng, chẳng thèm ngoái đầu lại.

Mối quan hệ giữa lão Liêu và Homan đại loại là kiểu "ông chủ trạm tái chế" và "đệ tử nhặt rác". Homan lái phi thuyền lượn lờ quanh mấy bãi rác mục tiêu, bới móc đống phế liệu để tìm linh kiện còn xài được rồi mang về cho lão Liêu "phù phép".

Ăn chia lợi nhuận thế nào đều nằm trong tay lão Liêu hết. Homan nhìn theo bóng lưng hai người, xoa xoa mũi tự nhủ: "Thôi thì mình cũng đã cố hết sức rồi, còn lại phải xem vận may của con bé tới đâu thôi."

Nói đoạn, ông leo lên phi thuyền, tiếp tục hành trình nhặt rác quen thuộc. Đến khi xong việc thì trời cũng đã sập tối.

Trên đường về, ông ghé qua máy bán hàng tự động, mua đại một cái bánh mì kẹp thịt nhân tạo với cà chua. Ông lẩm bẩm: "Con bé Bạch Sa cả ngày chưa có gì bỏ bụng, chắc đói lả rồi. Cái lão Liêu kia thì đời nào tâm lý đến mức chuẩn bị cơm nước cơ chứ."

Khi Homan quay lại xưởng sửa chữa, bầu trời đã chuyển sang màu tím đen sâu thẳm của Tinh hải. Ánh đèn vàng trong xưởng hắt ra le lói.

Lão Liêu đang ngồi bên bàn làm việc, đầu cúi gằm nhìn chằm chằm vào thứ gì đó. Vẻ mặt lão nghiêm trọng tới mức chưa từng thấy bao giờ.

Vừa ngẩng đầu lên, thấy cái bản mặt tươi cười của Homan dưới ánh đèn, lão Liêu không nhịn được mà thốt lên: "Ông nhặt cái con quái vật nhỏ này ở xó xỉnh nào về vậy?"

Homan ngơ ngác: "... ?"

Lão Liêu tiếp lời, giọng vẫn chưa hết bàng hoàng: "Độ chính xác của bản vẽ đạt con số tuyệt đối 100%. Ừ thì cái này thợ máy lão luyện nào cũng làm được, nhưng vấn đề là con bé mới bao nhiêu tuổi?"

"Đã vậy nó còn chơi hệ vẽ tay, chẳng thèm dùng máy tính hay máy quét tạo mô hình gì cả. Cái kỹ thuật đồ cổ bị đào thải cả trăm năm rồi mà nó cân đẹp luôn."

Lão chốt hạ một câu: "Đúng là out trình! Cơ bản của con bé này vững chắc đến mức đáng sợ đấy."

Bạn cần đăng nhập để bình luận