Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 17: Lý do quan trọng nhất (11 tháng trước)

Tĩnh Di: "..."

Cả đời này chưa bao giờ thấy mất mặt đến thế!

Khoảng mười giây sau, hệ thống cảm biến trong hốc mắt của ba con Cơ giáp chớp nháy liên hồi.

Chúng loạng choạng va vào nhau rồi "rầm" một phát, đo đất thật sự!

Một lực quán tính cực đại ập tới, Tĩnh Di chỉ kịp cảm nhận bản thân ngã sõng soài, bốn vó chổng lên trời, đè bẹp dí mấy đứa nhỏ phía dưới.

"Thắng rồi! Chúng ta thực sự thắng rồi!"

"Yeahhh!!"

Đám trẻ lồm cồm bò dậy, chẳng thèm quan tâm đến bụi đất hay mấy vết trầy xước, đứa nào đứa nấy gào thét đến khản cả cổ.

"Thầy ơi, Cơ giáp của thầy cũng chỉ đến thế thôi à!"

Không biết đứa nào vừa "vả mặt" thầy bằng câu đó.

Thế rồi, không gian bỗng chốc im phăng phắc.

Dù còn nhỏ nhưng đám nhóc cũng lờ mờ nhận ra có gì đó sai sai.

Đám "vũ khí bí mật" của thầy Homan nhìn thì ngầu lòi, mạnh mẽ là thế, sao lại bị hạ đo ván một cách tấu hài như vậy được?

"Cũng ra gì đấy."

Homan lười biếng vỗ tay, ánh mắt liếc về phía Bạch Sa, môi nở nụ cười đầy ẩn ý:

"Nào, người khởi xướng trò kéo co này, giải thích cho thầy xem tại sao em lại chọn chiêu này? Đừng có văn vở với thầy mấy câu kiểu đoàn kết là sức mạnh hay chỉ là ăn may nhé. Thầy không dễ lừa đâu."

Bạch Sa thở dài, phủi phủi lại gấu áo cho ngay ngắn:

"Thầy thực sự muốn biết sao?"

Homan: "Ừ."

Thực tế, Homan hoàn toàn có thể biến buổi học này thành một màn giảng giải đạo lý về tinh thần đồng đội, kiểu như: "Dù kẻ địch có bá đạo đến đâu, chỉ cần các em hợp sức là sẽ có cửa thắng. Thậm chí các em sẽ thấy kẻ địch cũng chẳng mạnh như mình tưởng."

Nhưng xem ra, thầy Homan không có ý định diễn vai người thầy mẫu mực đó.

"Nguyên nhân em làm vậy thì đơn giản thôi."

Bạch Sa thản nhiên nói: "Mấy con Cơ giáp này vốn dĩ không được thiết kế để thực chiến hay đối kháng đâu. Phần thân thì quá đồ sộ mà tay chân lại nhẹ tênh.

Em thấy cái phần thân trông như cái thùng của chúng giống đồ dùng để 'lưu trữ' hơn, nói trắng ra là để chứa hàng ấy.

Hơn nữa, em đã soi qua phần đế của chúng rồi. Cấu trúc bánh xích đó chỉ hợp để leo trèo trên núi đá gồ ghề, chứ mang ra đất bằng mà đòi so tốc độ thì đúng là... 'out trình' ngược.

Cộng thêm đôi cánh tay máy linh hoạt đến mức thừa thãi kia nữa..."

"Em nhớ trong giáo trình có viết hành tinh Lancelot của chúng ta cực kỳ giàu khoáng sản.

Vì vậy, khả năng cao đây là mấy con Cơ giáp khai thác mỏ đã bị đào thải, dùng để thu gom mấy loại khoáng vật nhỏ thôi."

Bạch Sa lại thở dài một cái đầy cảm thông, chốt hạ:

"Nhưng lý do quan trọng nhất vẫn là... viện Từ Dục của mình nghèo rớt mồng tơi ra ấy mà.

Lấy đâu ra ngân sách mà sắm được Cơ giáp đối kháng xịn sò cho chúng ta chơi chứ!"

Bạn cần đăng nhập để bình luận