Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 45: Cô chính là một kẻ nghèo kiết xác mê chơi cơ giáp! (11 tháng trước)

[Tinh Ảnh Phúc Châu: Cần vật liệu hiếm nào không? Tôi gửi qua cho.]

Bạch Sa: "..."

Vài năm trước, trong lúc đang "nằm vùng" khắp các diễn đàn cơ giới trên mạng sao để chôm chỉa tài liệu, cô vô tình lạc vào một nhóm kín toàn các đại sư cơ khí ẩn danh.

Ở đây, dân tình thi nhau tung các bản thiết kế lên để mổ xẻ, trao đổi. Bạch Sa cứ thế mà lân la làm quen được vài người, trong đó "Tinh Ảnh Phúc Châu" chính là "cạ cứng" ăn ý nhất của cô.

Theo đánh giá của Bạch Sa, thanh niên này đúng chuẩn: ít nói, lắm tiền, trình độ lại cực đỉnh.

Hồi mới quen, anh ta chảnh choẹ cực kỳ, mắt như mọc trên đỉnh đầu chẳng coi ai ra gì. Nhưng được cái, mấy ca khó nhằn của Bạch Sa đều được anh ta giải đáp tận tình.

Sau mấy năm "vun đắp tình cảm", thái độ của anh ta cũng dần nới lỏng, bớt làm màu hơn trước.

Ngặt nỗi, có vẻ "Tinh Ảnh Phúc Châu" đang hiểu lầm cực nặng về xuất thân của Bạch Sa. Anh ta cứ đinh ninh cô là đại tiểu thư nhà giàu nào đó, mở miệng ra là: "Mấy cái số liệu này bạn cứ lắp vào Cơ giáp mà chạy thử là biết ngay ấy mà."

Trời ạ! Ai mà chẳng biết muốn biết đúng sai thì phải thực hành. Vấn đề cốt lõi ở đây là: Bạch Sa đếch có tiền!

Đừng nói là thử nghiệm, ngay cả việc biến bản thiết kế từ mớ giấy lộn thành hiện thực cô còn không làm nổi, lấy đâu ra tư cách mà "chạy thử" với chả "kiểm nghiệm"!

Thế nên, cô chỉ còn cách dốc sức tối ưu hóa, mô phỏng đi mô phỏng lại trên phần mềm để kiểm tra đống dữ liệu khô khan kia cho đỡ vã.

Tay bạn mạng nhiệt tình này đã không ít lần đòi ship vật liệu và linh kiện cho cô. Nói thật, mỗi lần từ chối là mỗi lần lương tâm Bạch Sa đau như cắt, nước mắt chảy ngược vào trong.

Chi bằng cứ nhận phách cho rồi, cô hoàn toàn có thể "lách luật" qua mặt anh ta, sau đó đem đống vật liệu đó đi bán tống bán tháo lấy tiền...

Dù sao thì với đại gia như anh ta, mấy thứ này chắc cũng chỉ là "muỗi", tiện tay ban phát cho cô chút đỉnh thôi mà.

Bạch Sa thừa biết, mớ vật liệu đó mà quy ra Tinh tệ thì cũng phải hàng trăm nghìn, đủ để cô cày cuốc hộc bơ trong mười năm trời. Nhưng lần nào cũng vậy, cô vẫn nghiến răng kiên quyết từ chối.

[Bạch Thiếu: Gửi cũng bằng thừa. Chỗ kết cấu còn lại tôi chẳng đào đâu ra tiền mà đắp vào cả.]

[Tinh Ảnh Phúc Châu: Lại cái bài ca đó. Không có tiền mà cũng đòi chơi Cơ giáp à?]

Bạch Sa nghe xong mà chỉ muốn khóc một dòng sông trong lòng.

Ờ đấy! Chị đây nghèo rớt mồng tơi nhưng lại lỡ va vào lưới tình với Cơ giáp đấy! Có ý kiến gì không? Có thì cũng nhịn đi nhé!

Bạch Sa quăng cái máy tính sang một bên, lầm lũi đẩy xe thức ăn vào đại sảnh viện Từ Dục. Anim và Tĩnh Di đã đợi sẵn từ đời nào.

Anim ngáp ngắn ngáp dài, cái đầu đỏ rực như tổ quạ, lờ đờ tiến lại gần giúp cô bày đĩa.

Trong khi đó, Tĩnh Di – người có phong thái "già đời" nhất hội – đang đứng đó với vẻ ngoài điềm tĩnh như hoa trôi nước chảy.

Thế nhưng chỉ cần cô nàng cau mày một cái là lập tức biến hình thành "Diêm Vương sống". Tĩnh Di mặt không cảm xúc, đôi mắt sắc lẹm giám sát từng cử động của Anim để đề phòng cậu chàng tranh thủ "thó" đồ ăn vụng.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận