Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 76: Đây là côn trùng cấp AI (11 tháng trước)

Homan nhìn đống dấu vết hỗn độn trên mặt đất, lẩm bẩm: "Cái cửa này bị ăn hàng nóng rồi, kẻ nào đó đã cưỡng ép phá khóa."

Ông cúi đầu check lại máy tính, xác nhận tín hiệu cấp B vẫn còn lù lù ở đó. Đoạn, ông hất hàm ra hiệu cho Bạch Sa tiến lên.

Bạch Sa siết chặt khẩu súng, khom người lách qua cái khe cửa hẹp té nát. Cô đưa tay chạm nhẹ lên vách tường lạnh lẽo, dò dẫm tiến thêm vài bước.

Phía trước bắt đầu le lói chút ánh sáng yếu ớt. Ngay khi bước ra khỏi đường hầm, cô ngẩng đầu lên và hoàn toàn đứng hình trước khung cảnh trước mắt.

Đó là một hầm ngầm khổng lồ hình tổ ong, phía trên đỉnh đầu là một mái vòm thép di động vĩ đại. Lớp vỏ thép đã hoen gỉ nặng nề, chỉ để lọt vài tia sáng yếu ớt như sắp tắt lịm.

Dọc vách đá là vô số hốc vuông san sát, nơi những chiếc cần cẩu cơ khí cổ lỗ sĩ đang vươn ra. Hệ thống cầu đá mỏng manh giăng mắc khắp nơi như mạng nhện, nối liền các phân khu trong lòng đất.

Nhưng chiếm trọn tâm điểm là một quả cầu kim loại khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung. Nó tỏa ra thứ ánh sáng bạc mờ ảo, trông chẳng khác nào một "mặt trăng máy" đầy ma mị.

"Đó là 'Mặt trăng kim loại' được vận hành bằng trường từ lực." Homan bước tới sau lưng Bạch Sa, hạ thấp giọng giải thích:

"Dân bản địa Hanba đã tự tạo ra mặt trăng cho riêng mình. Kết cấu của nó cực phẩm lắm, chỉ cần nạp đủ điện từ là có thể 'bay lắc' trên đó suốt 30 năm trời."

Mặt trăng bạc vẫn chưa rụng, nhưng những kẻ tạo ra nó thì đã bay màu từ lâu. Bạch Sa định tiến lại gần để soi kỹ cái "vệ tinh nhân tạo" này thì biến cố xảy ra.

Vút! Một cái xúc tu trắng ở đâu chui ra, quất thẳng vào mặt cô như trời giáng. "Né ra mau!" Homan rít lên một tiếng đại nộ.

Khẩu súng bắn tỉa trong tay ông khạc lửa, hai viên đạn xé gió lao đi, lập tức băm nát cái xúc tu phiền phức kia. Bạch Sa lùi gấp lại vài bước theo bản năng, rút dao găm cắt phăng mấy mẩu thịt vụn còn sót lại trên bộ đồ bảo hộ.

Cô ngước lên và chạm trán với một thứ quái thai: nửa trên là bạch tuộc, nửa dưới là sứa, làn da xám trắng nhớp nhúa. Con quái đang bò ra từ một hốc đá trên tường, những cái xúc tu dài ngoằng lơ lửng trong không trung như đang bơi dưới nước.

"Mẹ kiếp, là Trùng tộc cấp A!" Homan hét lớn: "Thầy sẽ thu hút sự chú ý của nó, em mau kết nối quân đội gọi cứu viện ngay!"

Bạch Sa nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang tối đen: "Toang rồi thầy ơi, mất sạch tín hiệu rồi!"

"Con hàng này còn biết dùng nhiễu loạn tinh thần lực để chặn sóng à..." Homan nghiến răng, ánh mắt ông bỗng chốc đanh lại, khí thế bùng nổ như một con sư tử già vừa tỉnh giấc.

"Bám sát thầy!" Ông quát lên một tiếng đầy uy lực.

Ông vác khẩu súng bắn tỉa nhảy phắt ra khỏi hang, trượt dài trên vách đá dốc đứng như đang trình diễn xiếc. Đoạn, ông vươn tay bám lấy thanh ngang của một chiếc cần cẩu gần đó, động tác cực kỳ dứt khoát.

Bạch Sa không hề chậm trễ, vừa nã đạn yểm trợ vừa chạy dọc theo thanh sắt để tiến về phía buồng điều khiển. Hai người nhanh chóng lao vào trong, khóa chặt cửa lại.

Cái buồng nhỏ này dù chật chội nhưng ít nhất cũng là một không gian kín, an toàn hơn đứng ngoài làm bia tập bắn cho lũ xúc tu. Nếu con quái muốn xơi tái họ, nó buộc phải dùng sức "mở nắp hộp" này ra đã.

"Em trốn kỹ ở đây, cấm có được thò mặt ra ngoài." Homan nhìn Bạch Sa bằng ánh mắt không cho phép cãi lời: "Để thầy ra ngoài solo với nó."

"Con hàng dị hợm này mà cũng được tính là Trùng tộc tinh tú sao thầy?" Bạch Sa hỏi, cảm thấy cái gu thẩm mỹ của lũ quái vật này thật sự có vấn đề.

"Thực ra, những gì em thấy chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài thôi." Homan nhanh tay nạp đạn, giải thích siêu tốc:

"Lũ này mỗi khi chiếm đóng hành tinh nào là sẽ 'copy-paste' luôn gene của sinh vật bản địa để biến hình. Nên chúng nó có là rắn mọc chân hay cá biết bay thì cũng chẳng có gì lạ, hình dạng tởm lợm không giới hạn luôn."

Bạch Sa nhếch mép cười nhạt, trong lòng thầm cảm thán: "Nghe cứ như một nồi lẩu thập cẩm không có tiêu chuẩn ấy nhỉ."

"Chuẩn rồi đấy." Homan bất ngờ nở một nụ cười đầy ẩn ý:

"Nhưng có một điểm cực kỳ thú vị: chúng không tài nào hấp thụ được gene của loài người. Có vẻ như ngay từ đầu, nhân loại đã tiến hóa để trở thành thiên địch truyền kiếp của lũ sâu bọ này rồi.

Vì thế, cuộc chiến này chính là định mệnh. Bên nào còn thì bên kia mất, không bao giờ có chuyện ngồi lại uống trà đâu!"

Bạn cần đăng nhập để bình luận