Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 1: Cánh tay máy (11 tháng trước)

"Một cộng ba bằng mấy?"

Bạch Sa thấy lưng mình dán chặt lên một bề mặt cứng ngắc, bên cạnh là cái máy đo nhịp tim đang nhấp nháy đèn loạn xạ như đang quẩy bar.

Một cánh tay máy màu trắng toát, mang theo cái vẻ lạnh lẽo đặc trưng của kim loại, chìa thẳng cái bảng điện tử vào sát mặt cô. Trên màn hình hiển thị chình ình một phép tính "hack não" dành cho trẻ mẫu giáo.

"Một cộng ba bằng mấy?"

Cái giọng nữ máy móc cứ đều đều vang lên, nghe nhẹ nhàng đấy nhưng mà vô cảm thấy sợ, đúng kiểu hỏi đến khi nào có đáp án thì thôi.

Câu hỏi này làm Bạch Sa đơ ra mất vài giây. Không phải vì cô ngốc đến mức không biết tính, mà là vì cô đang bận hoang mang: Rốt cuộc mình đang lạc trôi ở cái xó xỉnh nào thế này?

Trong ký ức của cô, sau một đêm thức trắng để "render" nốt bản thiết kế rồi đăng tải lên mạng, cô đã đánh một giấc ngon lành cành đào.

Cảm giác lúc đó êm đềm lắm, cứ như được bao bọc trong một lớp chất lỏng ấm áp, rồi mơ một giấc mơ dài thật dài.

Thế nhưng, đoạn kết của giấc mơ lại chẳng "chill" tí nào. Nó cứ chao đảo, ồn ào, sấm sét với dòng điện cứ xẹt qua lỗ tai nhức hết cả đầu.

Đến khi choàng tỉnh, cô mới ngã ngửa khi thấy mình đang ở một nơi lạ hoắc lạ huơ. Một căn phòng chật hẹp nặc mùi phòng thí nghiệm, bốn bức tường thì bọc kim loại kín mít. Kinh khủng hơn là cơ thể cô dường như bị "nén" lại, trông chẳng khác gì đứa nhóc năm sáu tuổi, cả người thì yếu xìu, không nhấc nổi một ngón tay.

Cô bị xích... à không, được kết nối với một đống dây nhợ của máy đo nhịp tim. Cạnh giường là cái cánh tay kim loại đang hoạt động. Thấy cô mở mắt, nó lẳng lặng vươn dài ra, đưa cho cô một cốc nước.

Bạch Sa cúi đầu hớp sạch, nhưng đầu óc vẫn cứ mông lung như đang mộng du.

"Chỉ số sinh lý: Ổn định." Cánh tay máy lầm bầm: "Chức năng ăn uống: Bình thường. Tiếp tục duy trì theo dõi nhịp tim, bắt đầu bài kiểm tra IQ."

Thế là cái bảng điện tử lại được chìa ra, lặp lại câu hỏi gây ức chế: "Một cộng ba bằng mấy?"

Bạch Sa hít một hơi thật sâu, dùng cái chất giọng khàn đặc trả lời: "Bằng bốn. Mà đây là đâu?"

"Chuẩn rồi. Câu tiếp theo: Căn bậc hai của 9 là bao nhiêu?"

Bạch Sa: "..." (Chị đây trông giống đứa trẻ thiểu năng lắm hay sao?)

"Được rồi, dẹp dẹp, đủ rồi đấy. Chỉ cần xác nhận con bé không bị úng não là được."

Cửa phòng thí nghiệm bất ngờ bị một ông chú lực lưỡng đạp tung ra cái "rầm". Ông ta ngậm điếu thuốc, tóc tai bù xù như cái tổ quạ: "Con bé ổn rồi thì nhường chỗ đi, còn một đống đứa đang xếp hàng chờ dùng phòng điều trị đây này... Wayon, Patrzalek! Hai cái thằng nghịch như quỷ sứ kia, lăn hết vào đây cho tao! Gwyneth, băng bó cho chúng nó đi."

Bạch Sa tò mò liếc mắt nhìn theo, thấy ông chú lôi từ sau lưng ra hai nhóc tì. Tầm mười tuổi đầu chứ mấy, đứa thì ôm tay, đứa thì đầu đang "đổ si-rô" ròng ròng. Đau đến mức nhe răng trợn mắt mà cái mặt đứa nào đứa nấy nhìn vẫn cứ hầm hố, hung dữ ra phết.

Bạn cần đăng nhập để bình luận