Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 70: Yên tâm, thây không độc ác như thế (11 tháng trước)

Chắc do cô là dân xuyên không từ thế giới khác tới, nên cái mớ "quy tắc hạn chế tinh thần lực" ở đây chẳng thèm đụng chạm gì đến cô cả.

Nhưng mà, bảo đi đánh nhau với đám Trùng tộc ngoài tinh không để kiểm tra tinh thần lực á? Cái này thì Bạch Sa chịu, chưa bao giờ dám nghĩ tới luôn.

"Thầy định lén lút mò ra tiền tuyến đấy à?" Bạch Sa nghi hoặc nhìn lão: "Bị tóm một cái là rắc rối to đấy nhé."

"Lén là lén thế nào, chúng ta đi đường đường chính chính, dưới danh nghĩa lính đánh thuê hẳn hoi."

Homan hất hàm chỉ vào cái máy tính cũ kỹ cùng xấp giấy tờ trong túi Bạch Sa:

"Ngày mai, hành tinh Hanba sẽ tuyển lính đánh thuê ra tiền tuyến. Thầy với em cùng đăng ký đi luôn. Sao nào, sẵn sàng chuẩn bị tinh thần tắm máu trên chiến trường chưa?"

Bạch Sa: "..."

Homan: "Đùa thôi. Họ tuyển lính hậu cần. Nói đơn giản thì là bám đuôi quân Liên bang, chờ họ đánh xong thì mình nhào vô nhặt xác Trùng tộc, rồi mổ xẻ tại chỗ để thu thập linh kiện quý giá."

Bạch Sa: "..."

Thôi thầy cứ nói huỵch tẹt ra là đi làm chân sai vặt, nhặt rác cho nó nhanh.

"Em cũng chẳng cần thực chiến với lũ sâu bọ đó làm gì, cứ kiếm con nào sắp chết mà bồi thêm vài nhát là kết quả cũng y hệt thôi.

Nghĩ thoáng ra đi, mình chẳng tốn tí sức nào để hạ gục chúng mà vẫn có phần mang về, đúng là kèo thơm, chiếm lợi lớn còn gì."

Homan bước tới vỗ vai Bạch Sa. Cái vẻ cuồng nhiệt với ý chí chiến đấu sục sôi vừa nãy cứ như là ảo giác vậy:

"Em không nghĩ thầy ác đến mức ném em thẳng vào mồm lũ Trùng tộc đấy chứ? Yên tâm đi, thầy đây vẫn còn lương tâm lắm."

Bạch Sa thầm nghĩ: Thật không vậy? Chứ em là em không tin rồi đấy.

Nực cười thật sự, bao năm qua Bạch Sa chưa bao giờ dám đặt trọn niềm tin vào lão già Homan này.

Cô luôn có linh cảm lão ta đang che giấu một bí mật động trời nào đó.

Bạch Sa đeo chiếc máy tính cũ lên vai, cất kỹ giấy tờ rồi lẳng lặng theo chân Homan rời khỏi con hẻm tối tăm.

Ánh đèn neon trên phố nhấp nháy liên hồi, khiến những gương mặt lướt qua trở nên mờ ảo trong biển sáng đầy màu sắc.

Chẳng một ai nhận ra kẻ đang đi cạnh Homan đã được "phù phép" thay đổi diện mạo hoàn toàn.

Họ tiếp tục leo lên phi thuyền bay hướng về cảng hàng không của hành tinh Lancelot. Phía ngoài cảng, binh lính canh phòng nghiêm mật.

Homan và Bạch Sa xếp hàng chờ kiểm tra. Khi bước qua cổng quét, Bạch Sa thuận lợi vượt qua hệ thống nhận diện khuôn mặt, mọi việc trót lọt đến bất ngờ.

Nhưng ngay trước khi lên tàu, một tay lính mặt mày nghiêm nghị đang kiểm soát vé và giấy tờ đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào hai người, rồi đưa tay chặn họ lại ngay lối vào.

Hắn hỏi: "Hai người định đi hành tinh Hanba?"

Homan vẫn giữ vẻ bình thản, nở nụ cười thương hiệu đáp: "Đúng vậy."

"Đó là khu vực tiền tuyến. Nếu tôi không lầm, hai người định đăng ký làm lính đánh thuê đúng không?"

Anh lính nhíu mày: "Nhìn anh thì có vẻ là cựu binh, quay lại chiến trường thì không nói. Nhưng cậu nhóc này trông mới chỉ vừa trưởng thành.

Chiến tranh không phải trò đùa đâu, hai người nên suy nghĩ cho kỹ."

Nói đến đây, chân mày anh lính khẽ giật, thoáng hiện nét buồn bã: "Em trai tôi cũng hy sinh ở tiền tuyến rồi. Nó mới có mười bảy tuổi thôi."

Homan khựng lại một chút rồi mới lên tiếng: "Nhưng thưa ngài, chúng tôi đến từ viện Từ Dục.

Nếu không phải vì cái tiền thưởng lính đánh thuê quá hời, thì chúng tôi cũng chẳng dại gì mà đến hành tinh Hanba để tìm đường chết đâu."

Trong lời nói của Homan ngầm ẩn ý rằng họ cũng bị dồn đến đường cùng rồi, cực chẳng đã mới phải bán mạng để kiếm miếng cơm cho mấy chục miệng ăn ở viện mồ côi.

Nghe đến mức này, anh lính cũng chẳng còn lý do gì để ngăn cản.

Anh ta chỉ thở dài một tiếng cảm thán cho cái sự khổ cực của dân nghèo, sau đó phất tay cho họ lên tàu, không quên dặn dò:

"Tôi nghe phong phanh là đợt sóng Trùng tộc tiếp theo sẽ ập đến trong nửa tháng nữa. Hai người liệu mà rút về Lancelot trước lúc đó đi."

Homan và Bạch Sa gật đầu cảm ơn rồi bước nhanh vào khoang hành khách.

Phần lớn chỗ ngồi trong khoang vẫn còn trống, chỉ có tầm hơn chục gã đàn ông vạm vỡ.

Tầm này mà còn lên tàu đi Hanba thì chắc chắn đều là dân đi ứng tuyển lính đánh thuê cả.

Gã nào gã nấy hành lý gọn lẹ, để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn, nhìn thôi đã thấy nồng nặc mùi thuốc súng và sức mạnh rồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận