Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 34: Xin ông cho cháu thử sức (11 tháng trước)
Lão Liêu liếc xéo Homan một cái, giọng đầy mùi thuốc súng: "Ông còn vác mặt đến đây cơ à? Tiền sửa Cơ giáp đào mỏ đợt trước còn nợ tôi ba nghìn tám trăm Tinh tệ chưa trả đâu nhé. Đấy là còn chưa thèm tính cái lần trước nữa đấy..."
Homan cười ha hả, vỗ vai lão Liêu kiểu "anh em mình là cái gì nào" rồi lấp liếm: "Ôi dào, chỗ thân tình bao năm, hở ra là nhắc tiền bạc nó mất chất quá ông ơi."
Ông ta lách người, chỉ tay về phía Bạch Sa đang đứng phía sau: "Thôi vào việc chính, nay tôi dắt đệ tử ruột qua cho ông xem mắt đây.
Đứa nhỏ này là 'hạt giống đỏ' của viện Từ Dục bọn tôi đấy, học một hiểu mười, bài test nào cũng toàn điểm tuyệt đối. Nói không phải khoe chứ mấy đứa nhóc nhà giàu được ăn học tử tế cũng đừng hòng 'out trình' được nó..."
Homan tâng bốc Bạch Sa lên tận mây xanh. Mới đầu lão Liêu còn tưởng lão già này định giở trò vô liêm sỉ, đem trẻ con đi bán sức lao động để gán nợ. Nhưng nghe tới cuối, nhìn cái vẻ mặt đắc ý kia, ông ta mới nhận ra hình như lão Homan này đang nói thật.
Lão Liêu nhíu mày, con mắt cơ khí bên trái xoay "cạch" một vòng, lúc này mới thực sự nghiêm túc đánh giá Bạch Sa. "Đứa nhỏ này ông nhặt... à nhầm, trộm ở đâu về đấy?"
Đó là phản ứng đầu tiên của lão Liêu. Ông ta quá hiểu cái viện Từ Dục kia, làm sao mà 'nặn' ra được một đứa trẻ khí chất thế này cơ chứ. "Trộm là trộm thế nào, người ta là trẻ mồ côi 'hàng auth' 100% đấy nhé."
Homan huých vai lão Liêu một cái: "Còn về thiên phú á? Ông cứ 'check' hàng là biết ngay, đảm bảo không làm ông thất vọng."
Bạch Sa đứng bên cạnh nhìn Homan nháy mắt ra hiệu, diễn đủ trò "marketing" bản thân mình mà không khỏi cạn lời. Cô tự hỏi từ lúc xuyên qua đến giờ mình đã kịp thể hiện cái tài năng thiên bẩm gì đâu nhỉ?
Lão Homan này rõ ràng là đang "treo đầu dê bán thịt chó", bốc phét không chớp mắt. Ổng không sợ "check" xong một cái là cả hai cùng bị đuổi thẳng cổ hay sao?
Dù trong lòng đang điên cuồng "tế" cái sự thiếu tin cậy của Homan, nhưng Bạch Sa thừa hiểu mình không được phép ra vẻ nhút nhát lúc này. Bởi lẽ nếu rén là mất cơ hội ngay lập tức.
Cô đoán lão Liêu thuộc tuýp người tự phụ, có thể không ưa kẻ tự tin thái quá, nhưng chắc chắn sẽ cực ghét mấy đứa rụt rè, yếu đuối. Thế là cô quyết định tự mình "thêm dầu vào lửa" luôn cho máu.
"Cháu chào ông, ông cho cháu thử sức một lần nhé." Bạch Sa lên tiếng, giọng điệu rất mực điềm tĩnh:
"Chỉ cần một cơ hội thôi ạ. Nếu cháu làm ông thất vọng, cháu hứa sẽ 'biến hình' khỏi đây ngay lập tức, không làm phiền ông thêm một giây nào nữa." Bạch Sa thừa biết vẻ ngoài hiện tại của mình chính là một loại vũ khí lợi hại.
Ai mà nỡ từ chối một cô bé trông thì ngoan ngoãn, thông minh, lại còn biết điều đến mức này cơ chứ? Xưởng sửa chữa bỗng chốc rơi vào im lặng.
Sự im lặng kéo dài đến mức con Cơ giáp mini dưới chân lão Liêu cũng phải hoang mang ngẩng đầu lên nhìn chủ nhân của nó.