Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 73: Bão côn trùng sắp đến (11 tháng trước)
Bạch Sa buông lời cảm ơn ngọt xớt.
Gã kiểm tra đưa cho cô một con chip định vị "hàng thửa" dành riêng cho đám lính đánh thuê, yêu cầu cô cắm ngay vào máy tính cá nhân.
Sau đó, gã phát cho cô một bộ đồ bảo hộ rồi hất hàm bảo một anh lính dẫn cô đi "đi chợ" chọn hàng tại kho vũ khí.
Kho vũ khí đúng là cái lẩu thập cẩm, món gì cũng có.
Bạch Sa lướt qua một lượt rồi chốt đơn một con dao năng lượng dắt bắp chân siêu gọn và một khẩu súng laser nhìn khá mướt.
"Nhiệm vụ của lính đánh thuê là dọn rác chiến trường, thấy xác con bọ nào dùng được thì hốt hết về.
Tiền thưởng dày hay mỏng là tùy vào đống 'phụ tùng' côn trùng mà các cậu nhặt được đấy."
Anh lính dẫn đường vừa đi vừa phổ biến kiến thức:
"Tốt nhất là bám đuôi mấy lão đại có thâm niên mà học cách xem bộ phận nào đáng tiền, nhìn vài lần là quen tay ngay thôi.
Quân đội sẽ 'lùa' sạch lũ bọ trước khi thả các cậu vào khu chiến sự.
Nhưng chiến trường mà, loạn cào cào lên cả, thế nào chẳng có vài con 'lọt lưới'.
Đen mà đụng phải bọ cấp thấp thì tự thân vận động mà thủ thân nhé.
Còn nếu chẳng may va phải hàng cấp cao, thì lo mà phát tín hiệu SOS gấp đi!"
Con chip định vị Bạch Sa vừa gắn có tích hợp nút bấm gọi cứu trợ khẩn cấp "một chạm".
"Nhưng mà làm sao để biết con nào là hàng cao cấp, con nào là tôm tép hả anh?"
Bạch Sa ngước mắt hỏi, vẻ mặt cực kỳ ngây thơ.
"Thì nhìn vào mức độ 'bay màu' của đồng đội ấy."
Anh lính phán một câu lạnh sống lưng:
"Người chết càng nhiều, chứng tỏ con bọ đó càng 'out trình'."
Bạch Sa: "..." (Chị đây không làm người nữa, nhưng cũng đâu có muốn làm người quá cố?)
Anh lính hắng giọng, chữa thẹn:
"Khụ khụ, đùa chút cho vui thôi!
Hàng cấp cao không lọt qua nổi dàn cảm biến của quân đội đâu. Cứ kê cao gối mà ngủ đi."
Nói xong, anh ta đưa tay chào kiểu quân đội cực ngầu rồi biến mất hút.
Homan xuất hiện, vai vác khẩu súng bắn tỉa nhìn oách xà lách, thong dong tiến lại gần cô.
"Chà, không ngờ nha, nhóc con lại tậu được con dao năng lượng cơ đấy.
Thầy đây chỉ được cấp con dao nhiệt bèo nhèo thôi này."
Homan tặc lưỡi cảm thán.
Lão ta đã lên đồ bảo hộ từ bao giờ.
Cái thứ chất liệu này vừa lì vừa dày, bề mặt còn phủ lớp vật liệu hóa học "đao thương bất nhập".
Chống rách, cân cả nóng lạnh, thậm chí còn chặn đứng mấy loại ô nhiễm sinh học khó ưa.
Có điều, mặc cái bộ đồ "kín cổng cao tường" này vào thì độ linh hoạt cũng bay màu đi ít nhiều.
Bạch Sa cũng đã trang bị xong xuôi.
Ngặt nỗi, cái size nhỏ nhất đối với cô vẫn cứ như mặc bao tải.
Đến lúc đeo thêm kính bảo hộ với mũ bảo hiểm vào, trông cô chẳng khác gì một con Minion phiên bản tinh tế đi lạc.
Homan nhìn cái dáng "nấm lùn di động" ấy, cuối cùng không nhịn nổi mà "phì" một tiếng cười bò.
Bạch Sa quyết định quăng cái điệu cười vô tri của lão thầy sang một bên.
Cô tập trung nghiên cứu khẩu súng laser trong tay.
Hàng này có hai chế độ: Một là "đấm trực diện", hai là "giăng bẫy".
Chế độ bẫy sẽ bắn ra một tấm lưới điện từ để xích cổ con mồi, nhưng chỉ trụ được tầm tám giây mà lại ngốn năng lượng như uống nước.
Mấy thứ đồ chơi dùng năng lượng này mà hết pin thì cũng chỉ là cục sắt vụn.
Phải tính toán chi li từng tí một thôi, nhà nghèo lấy đâu ra mà phung phí.
Đến cả đạn súng bắn tỉa của Homan cũng có hạn, quân đội cấp cho bấy nhiêu thôi, dùng quá đà là phải tự móc tiền túi ra mà đền.
…..
Nửa tiếng sau, những tia nắng đầu ngày bắt đầu ló rạng.
Khác hẳn với cái bầu trời tím lịm tìm sim của hành tinh Lancelot, bình minh trên Hanba trong vắt và lạnh lẽo.
Ánh sáng sắc lẹm như một lưỡi dao, xé toạc bóng tối nơi đường chân trời.
Nắng đã chiếu xuống, nhưng hơi ấm thì vẫn "mất tích".
Bạch Sa khẽ thở ra một ngụm khói trắng, nhấc chân thử...
Cô cảm nhận được mặt đất dưới chân mình đang cứng lại vì cái lạnh thấu xương.
Trong không gian tĩnh mịch ấy, thính giác của Bạch Sa bỗng trở nên nhạy bén đến lạ kỳ.
Cô thậm chí còn nghe lỏm được tiếng thì thầm của đám lính đánh thuê đằng xa.
"Gì mà lâu lắc vậy trời?"
"Ai biết, nghe bảo sắp có bão côn trùng.
Hai ngày nay lũ bọ sinh sôi chóng mặt so với mọi năm, quân đội phải mất thêm thời gian 'quét dọn'.
Nhiệm vụ chưa hủy thì cứ ngồi đấy mà đợi thôi."
Thời gian ban ngày ở Hanba ngắn ngủi như người yêu cũ trở mặt, chỉ kéo dài vỏn vẹn bốn tiếng.
Đám lính đánh thuê vạ vật trong trại, chờ lệnh từ lúc rạng đông đến tận khi hoàng hôn buông xuống.
Vài tay bắt đầu mất kiên nhẫn, cởi phăng nửa bộ đồ bảo hộ buộc quanh hông.
Họ cởi trần, tụ tập thành nhóm hút thuốc, đánh bài, khói tỏa mù mịt cả một góc trời.