Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 49: Giúp đỡ (11 tháng trước)

"Nhớ cho kỹ đấy."

Sắc mặt vị giáo viên cứng như tiền, giọng lạnh tanh:

"Lựa chọn nằm trong tay các em, sống hay chết tự chịu."

"Còn một quy tắc nữa. Thủ khoa kỳ thi đầu vào sẽ hốt trọn học bổng bốn nghìn tinh tệ.

Top 3 thí sinh đứng đầu chỉ cần trúng tuyển là được miễn toàn bộ học phí trong ba năm tới."

Nên nhớ, học phí mỗi năm của cái lớp dự bị quân đội này đã ngốn sạch một nghìn tinh tệ rồi.

Tính sương sương ra thì... hạng nhì với hạng ba sẽ đút túi ba nghìn, còn riêng ngôi vị quán quân thì lãi ròng tận bảy nghìn tinh tệ!

Đôi mắt Bạch Sa lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô.

Tiền kìa! Cả một đống tiền đang vẫy gọi cô kìa!

Chẳng mấy chốc, cuộc hành xác – à không, bài kiểm tra thể chất chính thức khai hỏa.

Hiệp một: Chạy mười vòng quanh khu thử thách.

Nhắc đến chạy bộ thì đúng là trúng tủ của Bạch Sa.

Cô ung dung chiếm một suất trong nhóm hai mươi người dẫn đầu, thở hơi dốc tí thôi chứ sức lực vẫn còn dư chán để "quẩy" tiếp.

Nhìn sang mấy thanh niên khác kìa, mới chạy xong mười vòng đã nằm vật ra đất thở như trâu kéo cày.

Cơ mà lớp dự bị quân đội có khác, thể lực của đám gà mờ này cũng không đến nỗi nào, số người bỏ cuộc sớm chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Các giáo viên bắt đầu ghi chép thứ hạng của top 20 để đổ điểm vào hệ thống.

Hiệp hai: Chạy vượt chướng ngại vật.

Lần này thì khoai hơn hẳn, phải băng qua làn khói mù mịt, đi thăng bằng trên thanh ngang, bò lê lết qua bụi gai thép rồi leo qua bức tường lưới cao chọc trời.

Để mô phỏng cái không khí chiến trường cho "thật trân", bên tai thí sinh cứ thế vang lên tiếng súng đạn và bom nổ đùng đoàng nhức cả óc.

Mấy đứa yếu tim, sợ độ cao hay nghe tiếng nổ mà bủn rủn chân tay đều khóc lóc thảm thiết, tự giác giật huy hiệu trước ngực rồi "bay màu" khỏi cuộc chơi.

Bạch Sa nằm rạp dưới đất, phun ra một ngụm bùn đất vị "đời".

Bộ đồng phục luyện tập màu xám của cô giờ nhăn nhúm như giẻ lau, bám đầy mồ hôi và bụi bặm.

Cô nghiến răng bò ra khỏi đống gai thép.

Vì mải mê đua tốc độ để giật giải, tay chân cô bị cào xước đến máu me loang lổ.

Nhìn lên phía trước, vẫn còn bảy tám đứa nhanh như cắt đã bắt đầu bám tường lưới leo lên.

Bạch Sa chẳng dám lề mề thêm giây nào, lập tức lao tới leo vút lên theo.

"Á á á... cứu với!"

Có một thanh niên vì quá vội vàng nên trượt chân, ngã nhào từ trên tường lưới xuống.

Trên tay anh ta vẫn còn nắm chặt hai sợi dây bị đứt, cả người rơi tự do như một cánh diều đứt dây giữa trời.

Đồng tử Bạch Sa co rụt lại.

Theo bản năng, cô lao đến đẩy cho anh ta một cú cực mạnh để đổi hướng rơi, nghiến răng quát:

"Cẩn thận chút đi ông nội! Muốn đăng xuất khỏi trái đất sớm à?"

Ngã từ cái độ cao này xuống thì không đi chầu ông bà cũng xác định là tàn phế cả đời!

Nhờ cú đẩy kịp thời của Bạch Sa, anh chàng kia lấy lại được đà, đung đưa một lúc giữa không trung rồi cũng bám chắc được vào tường lưới.

Anh ta cúi đầu nhìn xuống, gương mặt bết bát mồ hôi xen lẫn nước mắt, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ cảm kích xen lẫn áy náy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận