Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 64: Em vẫn muốn ở lại đây (11 tháng trước)
Cô ta quăng lại một câu xanh rờn rồi quay ngoắt người rời khỏi lớp.
Không gian cuối cùng cũng trả lại sự yên tĩnh vốn có.
Anim chép miệng: "Cậu bảo xem, lần nào cô ta cũng chỉ biết nhảy dựng lên rồi bỏ chạy trong vô vọng, thế mà cứ khoái tìm tụi mình gây sự nhỉ?"
Tĩnh Di nhún vai: “Chắc là do cường độ luyện tập chưa đủ đô thôi. Tớ thấy mấy ông thầy toàn nể mặt gia tộc Luzzi nên chẳng dám ép cô ta quá mức."
Ở một diễn biến khác, Bạch Sa đang đứng trong văn phòng giáo viên. Đúng như cô dự đoán, chủ đề chính lại là chuyện chuyển trường.
"Dù nhà trường chưa thể sắp xếp buổi kiểm tra Tinh thần lực riêng cho em, nhưng thiên phú về Kỹ sư Cơ giáp của em thì đúng là không cần bàn cãi."
Vị giáo viên vừa lộ vẻ kinh ngạc vừa đưa ra lời đề nghị: "Thú thật, cái trường trung học khu Tây ở hành tinh nghèo Lancelot này không đủ trình để đào tạo một Kỹ sư Cơ giáp thực thụ. Ở lớp dự bị quân sự này, em sẽ bị phí hoài tài năng."
"Nếu em gật đầu, thầy sẽ làm đơn đặc cách gửi lên lớp dự bị tại tinh cầu Roden để chuyển hồ sơ. Nếu bên đó duyệt, hộ khẩu của em cũng sẽ được 'bay thẳng' đến Roden luôn."
Giáo viên môn Cơ khí cơ bản bổ sung thêm: "Tuy nhiên, Roden là hành tinh trung tâm của biên giới, thuộc Quân khu 13. Nơi đó chiến sự căng thẳng, cực kỳ nguy hiểm."
"Một khi đã hưởng tài nguyên từ Roden, khả năng cao là em phải 'bán mình' cho Quân khu 13 trong tương lai... Nếu sau này em kiểm tra ra Tinh thần lực cấp cao, điều này có thể sẽ bóp chết tiền đồ của em đấy."
Màn thể hiện xuất sắc vừa rồi của Bạch Sa đã khiến ông thực sự chấn động. Ông lo cho tương lai của cô học trò này còn hơn cả việc chọn nguyện vọng của chính mình năm xưa.
Lại là một bài toán chọn một trong hai. Bạch Sa im lặng, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng.
Vị chủ giảng nghiêm nghị, sau hồi suy nghĩ kỹ lưỡng, đã chân thành khuyên bảo: "Em đi ra từ viện Từ Dục, không tiền, không quyền, không người chống lưng. Mà mấy thứ đó lại là 'máu' đối với một Kỹ sư Cơ giáp."
"Thầy nghĩ chuyển đến Roden không phải nước đi tồi. Trên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí, muốn được thì phải mất. Binh lính Quân khu 13 dù phải đối mặt trực tiếp với lũ Trùng tộc, nhưng cơ hội thăng tiến lại nhanh hơn hẳn các nơi khác."
"Hơn nữa, bảo vệ Liên bang vốn là nghĩa vụ của mỗi quân nhân mà."
Nếu đến Roden, gần như chắc chắn cô sẽ vào trường quân sự Raynis – "gà nhà" của Quân khu 13. Raynis xếp thứ tư trong chín đại học viện quân sự, nghe thì cũng oai nhưng chưa phải là hàng top.
Bạch Sa không mất quá nhiều thời gian để cân nhắc. Cô nhẹ nhàng từ chối.
"Em vẫn muốn ở lại đây thôi ạ."
Vị chủ giảng ngẩn người: "Vì em quyết tâm thi vào Đại học Quân đội Trung ương sao?"
Bạch Sa suy nghĩ một chút rồi tặc lưỡi: "Thật ra với em học Cơ giáp ở đâu cũng thế thôi. Nhưng ở đây em có gia đình, có bạn bè."
"Vào trường Quân đội Trung ương là ước mơ từ bé của Anim và Tĩnh Di. Nếu họ đã muốn đi, em sẽ cùng họ đi đến đích."
"Em tin chắc rằng, cả ba chúng em đều sẽ đỗ."
Buổi tối, bộ ba vơ tạm mấy ổ sandwich ở căng tin làm bữa tối, leo lên thiết bị tập luyện ngoài sân tập ngồi nhai nhồm nhoàm.
Nghỉ ngơi được tầm nửa tiếng, họ vừa tập vừa tán dóc đủ chuyện trên trời dưới biển.
Bạch Sa kể lại lời đề nghị chuyển trường và lý do mình thẳng thừng từ chối việc sang hành tinh khác.
"Tiếc thật đấy, chắc bọn người ở Roden cũng chẳng dễ xơi đâu."
Bạch Sa đu người trên xà đơn, giọng điệu lười biếng: "Chứ không tớ đã giả vờ gật đầu, sang đó 'kiếm chác' một suất kiểm tra Tinh thần lực free, rồi giả bộ không hợp khí hậu để chuồn về đây rồi."
Anim cầm cái kẹp tập lực trong tay, bóp "cạch cạch" theo nhịp, cười khẩy: "Cậu nghĩ bọn họ làm từ thiện chắc? Đầu óc cậu đúng là ngây thơ vô số tội."
Tĩnh Di đứng bên cạnh cau mày, đá đít Anim một phát rồi vỗ mạnh vào lưng Bạch Sa, suýt nữa làm cô bay khỏi xà: "Hai cái người này, đang tập luyện hay đang tấu hài đấy?"
"Không tập nghiêm túc là không có tác dụng gì đâu. Anim, cái kẹp đó nhẹ hều, đổi cái nặng hơn cho tôi! Còn Bạch Sa, đừng có nằm ườn ra đấy nữa."
"Cậu là gấu túi hay gì mà cứ bám dính lấy cái xà không nhúc nhích thế hả?"