Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 14: Wow, đây là cái gì vậy (11 tháng trước)
"Tất nhiên là có cửa rồi!"
Anim nốc nốt miếng bánh, bật dậy như lò xo: "Bọn mình có thể thi vào trường quân đội để thành sĩ quan Liên bang oai phong lẫm liệt luôn!
Nhưng mà kẹt nỗi mấy trường đó soi điểm văn hóa kỹ lắm. Cái đề thi đầu vào của Liên bang khoai cực kỳ, ngay cả lũ học sinh 'con nhà người ta' được đào tạo bài bản còn trầy da tróc vẩy.
Huống hồ cái đám xuất thân từ viện Từ Dục như tụi mình, chỉ có nước liều mạng mà bấu víu lấy mọi cơ hội thôi."
Nghe nhắc tới trường quân đội, thanh niên Anim bắt đầu bật chế độ "máy nói" không ngừng nghỉ. Bạch Sa chỉ thầm nghĩ trong bụng, làm sĩ quan Liên bang chẳng phải còn bạo lực và đâm chém ác chiến hơn sao?
Cơ mà, cuộc buôn chuyện của cả hai cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Chẳng mấy chốc, thầy Homan đã lù lù dẫn người tiến tới.
Tiết học thực chiến chính thức bắt đầu. Một lần nữa, Bạch Sa lại phải chạm trán lão Homan.
Cô cảm giác cái bản mặt lôi thôi lếch thếch nhưng thân hình rắn như bàn thạch của lão già này, ngay từ đầu đã ghi tên vào danh sách "khắc tinh" của đời cô rồi.
"..." Bạch Sa cạn lời, chọn cách im lặng là vàng.
"Ồ, lại là cái tổ hợp Bạch Sa, Tĩnh Di với Anim à..." Homan liếc xéo họ một cái, trưng ra bộ mặt khó ưa hết chỗ nói:
"Cũng không tệ, đúng là 'ngưu tầm ngưu mã tầm mã', toàn là cái lũ nghịch như giặc khiến người ta tổn thọ. Nuôi thằng Anim thì tốn cơm tốn gạo, nuôi con Tĩnh Di thì hao vải tốn tiền.
Một đứa thì ăn thủng nồi trôi rế mãi không no, một đứa thì hung dữ như hổ vồ, suốt ngày đấm đá túi bụi, áo mới phát chưa được hai ngày đã rách tơi tả như nùi giẻ rồi."
Anim và Tĩnh Di vẫn còn là những đứa trẻ, bị lão sỉ nhục công khai như vậy thì tai đỏ rần lên vì uất ức. Nhưng cả hai vẫn cố giữ nét mặt, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn chằm chằm Homan như thể sợ lão đột ngột "đánh úp".
Homan cười khẩy một tiếng, chẳng thèm chấp, lão bấm nhẹ vào chiếc thiết bị liên lạc phát sáng trên cổ tay: "Hôm nay chúng ta sẽ chơi thứ gì đó kích thích hơn chút đỉnh..."
Đột nhiên, từ trên tầng không vang lên tiếng động cơ xé gió chói tai. Ba bộ Cơ giáp màu bạc tựa như những ngôi sao băng rạch ngang bầu trời, lao xuống với tốc độ kinh hoàng đến mức chỉ thấy dư ảnh.
Khi bụi mù lắng xuống, đám trẻ mới kịp nhìn rõ: đó là ba cỗ máy chiến tranh hình người, thân hình đồ sộ như những khối thép khổng lồ, toát ra cảm giác áp chế nặng nề.
Các khớp tay được nối bằng hệ thống ống dẫn kim loại phức tạp, đôi bàn tay cơ khí trông cực kỳ linh hoạt và sắc sảo. Mỗi bộ Cơ giáp đều cao hơn Homan cả một cái đầu, trong mắt lũ trẻ, đây thực sự là những quái vật thép vĩ đại.
"Wow, cái quái gì thế này..."
"Thầy Homan ơi, cái này không gây chết người đấy chứ? Thầy ơi..."
Tít... Tít... Tiếng vận hành đặc trưng của hệ thống Cơ giáp vang lên.
Đèn xanh ở hốc mắt chúng rực sáng, giọng nói máy móc lạnh lùng, không chút cảm xúc vang vọng khắp sân tập: "Quy trình huấn luyện chính thức bắt đầu..."