Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 27: Sao đến cơm cũng không đủ ăn? (11 tháng trước)

Tĩnh Di nhún vai đáp: "Không hề, tớ chấm bọn nó vì mục tiêu vừa miếng, dễ xử.

Xưa đã không có cửa thắng tớ, giờ thì tuổi gì. Nếu có 'kèo' nào thơm hơn, tớ đổi chiến thuật phút mốt."

Bạch Sa cạn lời: "… Này, đừng có làm như cái nghiệp đi ăn cướp là chuyện hiển nhiên thế có được không!"

"Rồi rồi, đùa tí làm gì căng." Tĩnh Di liếc xéo Bạch Sa: "Thế giờ đại ca tính sao? Nói nghe thử?"

"Cậu bảo cái hội Anim với Patrzalek đang đi làm cu li cho mấy lão thợ Cơ giáp đúng không?"

Bạch Sa trầm ngâm: "Hú bọn nó qua đây được không? Tớ có vài chuyện cần 'check' lại."

Muốn kiếm tiền nhanh thì chỉ có nước quay lại cái máng lợn cũ, dùng đúng sở trường mà kiếm cơm thôi.

Khi Anim và Patrzalek bị lôi đến, mặt mũi đứa nào đứa nấy sưng sỉa, kiểu chỉ cần nhìn Tĩnh Di thêm cái nữa là sẵn sàng "múc" nhau ngay tại chỗ.

Nhìn cái bộ dạng đó thì rõ là chẳng phục tùng chút nào, miệng còn bô bô chứng minh độ cứng:

"Kêu bọn này qua đây làm cái vẹo gì? Đừng tưởng bọn tôi ngán cô nhé!

Chỉ là đứa con gái thôi, lần trước thắng được là nhờ chơi chiêu với lấy đông hiếp yếu thôi con ạ!

Khuyên cô đừng có quá đáng, không thì dù có bị mách bà Joan, bọn này cũng khô máu với cô một trận cho xem!"

Tĩnh Di cười khẩy đầy khinh bỉ: "Chỉ dựa vào mấy cái loại tôm tép các cậu?"

Anim và Patrzalek nhìn nhau, đứa thì treo tay, đứa thì quấn đầu, lớp băng trắng toát như phơi bày cái sự thảm hại "out trình" lần trước.

Hai thanh niên tức đến mức mặt đỏ tía tai như gà chọi. Ban đầu chỉ định mạnh miệng tí thôi, giờ thì máu dồn lên não, muốn quyết chiến sinh tử với Tĩnh Di thật luôn.

"Thôi nào… tất cả bình tĩnh, hạ hỏa hộ cái?" Bạch Sa vẫn đang nằm bẹp trên giường bệnh, rướn cổ gọi rồi thở hồng hộc:

"Là tớ có vài 'task' muốn hỏi các cậu đây. Không phải mấy cậu đang làm học việc cho thợ Cơ giáp sao?

Sao đến mức cơm cũng không có mà húp thế này?" Tĩnh Di nghe xong ngẩn người, còn Anim thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Tĩnh Di cứ tưởng cái hội Anim với Patrzalek đi gây hấn là do bản tính trời sinh, ai dè lý do thật sự lại "chill" đến đau lòng: Bọn nó đói quá hóa liều.

Cả hai không ngờ Bạch Sa lại đi hỏi cái chuyện tế nhị đấy, ngập ngừng một hồi rồi đỏ cả mắt:

"Ai cũng tưởng làm học việc cho thợ Cơ giáp là đổi đời, là có tương lai sáng lạn này nọ. Nhưng đời đâu có như mơ, học được cái nghề khó vãi chưởng.

Mấy lão sư phụ cứ bảo 'dạy đồ đệ là mất chén cơm', nên có thèm dạy cái gì ra hồn đâu, toàn đẩy bọn tôi đi làm việc vặt như sai con ở.

Muốn đổi đời thì phải cống nạp nửa lương cho lão, nửa còn lại thì cúng vào quà cáp để nịnh nọt xây dựng quan hệ.

Chừng nào lão mới chịu nhận là 'đệ tử ruột' thì may ra lão mới nhả cho vài chiêu thực dụng để kiếm cơm."

Bạn cần đăng nhập để bình luận