Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 31: Cậu đừng kỳ vọng gì vào tỉnh câu Lancelot (11 tháng trước)

"Em từng bốc phét với bà Joan là mình có khiếu vọc vạch máy móc hả?"

Homan vừa xoa cằm vừa lẩm bẩm: "Biết tí kỹ thuật cũng tốt... Quyết định thế đi, thầy sẽ dắt em đến một chỗ để 'check' trình độ. Dù sao thì mấy trường quân đội cũng đang khát thợ máy lắm."

Bạch Sa định bụng hỏi cho ra lẽ xem tại sao cái đám này cứ bị ám ảnh với trường quân đội đến thế, thì Homan đã bồi thêm một câu: Ổng bảo muốn đưa cô ra ngoài để mở mang tầm mắt.

Bạch Sa quay sang hỏi Anim và Tĩnh Di: "Trước đây các cậu đã bao giờ bước chân ra khỏi cái viện Từ Dục này chưa?"

Cả Anim và Tĩnh Di đều khựng lại. Anim vốn là đứa mồm năm miệng mười mà giờ cũng lúng túng, chẳng biết phải mở lời từ đâu. Còn Tĩnh Di thì khỏi nói, mặt mũi tối sầm lại thấy rõ.

"Bọn tớ quá rành cái thế giới bên ngoài nó 'hãm' thế nào rồi."

Tĩnh Di nhún vai nói tiếp: "Anim mới tới đây một năm, còn tớ thì 'nhập ngũ' trước cậu ấy hai năm. Căn bản bọn tớ đều là lũ mồ côi bị vứt bỏ hoặc sạch sành sanh người thân, mỗi đứa lăn lộn một kiểu. Nhưng có một điểm chung là: Cái nơi này đúng là tệ hại hết chỗ nói."

"Cậu bớt kỳ vọng vào cái hành tinh Lancelot này đi... Không là thất vọng tràn trề đấy."

Bạch Sa thầm nghĩ, thực ra cô cũng chẳng ngây thơ đến thế. Lang thang trên mạng bấy lâu, cô thừa biết Lancelot là cái xó xỉnh hoang vu đến mức nào.

Nhưng dù sao cô cũng là kẻ xuyên không từ nơi khác tới, đích thực là một "con gà công nghiệp" chính hiệu giữa kỷ nguyên tinh tế. Thế nên dù Lancelot có nát đến đâu thì với cô, mỗi ngày vẫn cứ là một bầu trời đầy bất ngờ.

Chính vì thế, khi nghe Homan gọi đi cùng, Bạch Sa vẫn tỏ ra phấn khích ra mặt.

Cho đến khi Homan dẫn cô tới trước một chiếc phi thuyền "đồng nát"... Lớp vỏ kim loại của nó chỗ lồi chỗ lõm, sơn bong tróc nham nhở, lộ ra mấy hình vẽ nguệch ngoạc trông chẳng khác gì biểu tượng đầu lâu của đám hải tặc.

"Con hàng này là đồ cũ thôi. Chủ cũ của nó là một gã điên thích cảm giác mạnh, trong một lần bay lắc thì gặp tai nạn, suýt nữa thì chiếc phi thuyền này thành đống sắt vụn. Thầy vừa hốt được với giá rẻ như cho đấy."

Homan liếc nhìn cái hình đầu lâu, phân trần với Bạch Sa: "Thầy cũng có tâm tìm người mông má, sơn lại chút đỉnh rồi. Khổ nỗi nước sơn hơi 'phèn', em xem... chỗ này lại tróc ra rồi này."

Bạch Sa: "..."

Homan đưa tay ấn mạnh vào một điểm nào đó, cửa buồng lái phi thuyền bật mở cái "rầm". Ông hất hàm ra hiệu cho Bạch Sa leo lên trước.

Nhìn cái con phi thuyền cổ lỗ sĩ trông như sắp tan xác đến nơi, Bạch Sa quan ngại sâu sắc: "Thầy chắc là cái đống sắt này vẫn còn bay được đấy chứ?"

Homan toét miệng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu: "Bay ngon là đằng khác! Hồi đó thầy chả lái con này lượn lờ quanh mấy khu mỏ hoang rồi mới 'nhặt' được em về đấy thây."

Bạn cần đăng nhập để bình luận