Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 68: Cậu ta đã làm cô sợ bỏ chạy! (11 tháng trước)

Tâm trí cậu ta rối như tơ vò... Cái kiểu mất bình tĩnh hiếm hoi này chả mấy khi vận vào người cậu.

Trước giờ cậu ta chưa từng đưa ra yêu cầu nào quá đáng với gia đình, chỉ là muốn thuê riêng một kỹ sư Cơ giáp thôi mà, phụ huynh chắc chắn chẳng hẹp hòi gì đâu.

Nhưng cái tuổi tác của đối phương vẫn là một dấu chấm hỏi lớn. Nhỡ đâu cũng "trẩu" y như cậu ta thì đúng là tốn thêm mớ công sức thuyết phục rồi.

Nhìn lại mống tài nguyên mình đang có: Cái tên "Trương Phát Tài" kia sau này chắc chắn sẽ chẳng thiếu linh kiện hay nguyên liệu xịn sò để vọc vạch.

Nếu đối phương có thiên phú xuất chúng... À không, Tinh thần lực của cô nàng chắc chắn không phải dạng vừa đâu.

Cậu ta thậm chí đã tính sẵn đường đi nước bước, biến cô ấy thành người phe mình, tống thẳng vào trường quân sự Saint-Cyr danh giá. Kèo thơm thế này, đời nào cô ấy từ chối cho được?

Cậu ta ngừng tay, rốt cuộc không nhịn nổi mà liếc nhìn màn hình, lòng bồn chồn không yên.

Nhưng vừa nhìn lên, đập vào mắt cậu ta là mấy dòng tin nhắn nhảy ra liên tạch từ phía đối phương.

[Trương Phát Tài: Có tiền thì ngon lắm à? Cậu tính dùng tiền đè chết tôi đấy hả?]

[Trương Phát Tài: Người anh em à, nói thật lòng nhé, chúng ta chấm dứt tại đây đi.

Cậu dám âm thầm điều tra tôi sau lưng, vi phạm trắng trợn quy tắc của diễn đàn ẩn danh rồi đấy.

Sau này có duyên thì gặp, mà nếu có chạm mặt thật thì cứ coi như người dưng ngược lối đi — dẫu sao chúng ta vốn dĩ cũng có quen biết gì nhau đâu.]

Cậu ta trợn tròn mắt, bàng hoàng nhận ra cái tên "Trương Phát Tài" đã bay màu khỏi danh sách bạn bè từ đời thuở nào.

Thôi xong, cậu ta lỡ tay làm người ta sợ chạy mất dép rồi!

…………

Ngay khi phát hiện tín hiệu bị theo dõi, Bạch Sa quyết đoán rút phích cắm, thoát mạng ngay lập tức.

Cái acc "Trương Phát Tài" coi như bỏ, không đăng nhập lại được nữa rồi, nhưng không sao, chị đây còn cả rổ acc phụ, vào diễn đàn hóng hớt vẫn cứ là ok.

Chỉ là nghĩ đến công cuộc cày cuốc lại điểm số diễn đàn từ con số không, rồi phải nâng cấp cái acc mới tinh này từng chút một, cô thấy hơi xót lòng nhẹ.

Cơ mà cái diễn đàn ẩn danh này vốn là nơi "vàng thau lẫn lộn", người đến kẻ đi nườm nượp.

Biết đâu kẻ đang chém gió xuyên lục địa với mình là một thiếu gia nhà mặt phố bố làm to, mà cũng có khi là một gã hải tặc vũ trụ không từ thủ đoạn.

Tám chuyện trên mạng thì sao cũng được, chứ bảo Bạch Sa gặp mặt trực tiếp ngoài đời thì... thôi, xin kiếu!

Đặc biệt là cái loại người hở chút không vừa ý là đi "check var" địa chỉ nhà người ta thế này.

Lại còn đòi mời cô đến hành tinh Đế Đô cơ đấy... Hừ, mơ đi nhé!

Bạch Sa thấy hối hận vcl (vô cùng luôn). Biết thừa cái tên "Tinh Ảnh Phúc Châu" kia là hạng người cầu toàn, hay soi mói mà vẫn cố đấm ăn xôi làm bạn với cậu ta làm gì không biết.

Kết quả thì sao? Cậu ta có coi cô là bạn bè chân chính méo đâu.

Kể từ đó, Bạch Sa đoạn tuyệt hoàn toàn với cái tên "Trương Phát Tài".

Đến mức sau này cậu ta có gửi bao nhiêu tin nhắn sướt mướt đi chăng nữa, cô cũng chẳng thèm (và cũng chẳng thể) nhận được một chữ bẻ đôi.

………..

Vài ngày sau, trường cho nghỉ hè, Homan đích thân tới đón đám nhóc.

Vừa gặp Bạch Sa, Homan đã tinh mắt nhận ra bộ dạng ủ rũ, thiếu sức sống của cô nàng.

"Sao thế này? 'Hot girl' đứng đầu bảng bị đứa nào nẫng mất ngôi vị rồi à?" – Homan quay sang hỏi Anim và Tĩnh Di.

"Làm gì có chuyện đó, kỳ thi giữa kỳ vừa rồi cô ấy vẫn bá chủ thiên hạ, đứng nhất toàn khối đấy thôi."

Anim phất tay xua đi: "Em đoán chắc tại gần đây giá rau tăng phi mã, đồ ăn căng tin xuống cấp nên tâm hồn ăn uống của cô ấy bị tổn thương thôi."

Homan & Tĩnh Di: "..."

"Không có gì đâu ạ."

Bạch Sa sờ mũi, thanh minh: "Chỉ là mấy nay không lên diễn đàn kỹ sư Cơ giáp, thấy thiếu thiếu cái gì đó thôi."

Anim ngây ngô: "Hả? Diễn đàn sập rồi à?"

Bạch Sa: "... Thì cũng coi là vậy đi, dù sao cũng phải 'đóng cửa bảo nhau' vài ngày."

Thực tế là do cấp bậc của cái acc mới thấp lẹt đẹt, đến cả quyền trả lời bài viết cũng bị hạn chế, làm cô thấy bí bách hết cả người.

"À đúng rồi."

Homan đang cầm lái bỗng cất giọng, tỉnh bơ như thể đang đọc thực đơn tuần tới của viện Từ Dục:

"Tuần sau thầy sẽ đưa Bạch Sa đi 'vi hành' một chuyến, chắc tầm nửa tháng.

Thầy xin phép giáo viên chủ nhiệm rồi, mấy đứa nhớ chép bài hộ nó nhé, đừng để lúc về nó bị 'mất gốc' kiến thức đấy."

Anim ngạc nhiên: "Đi đâu mà lâu dữ vậy thầy?"

Bạch Sa nhìn chằm chằm ra cửa sổ, ngẩn ngơ mất mấy giây mới nhận ra Anim đang hỏi mình.

Cô ậm ừ một hồi mới nặn ra được cái lý do: bảo là lão Liêu giúp cô kiếm được một suất tham gia hội nghị giao lưu của giới kỹ sư Cơ giáp, nên cô đi thi thố tí cho biết mặt với đời.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận