Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 66: “Siêu cảm” (11 tháng trước)
Ai cũng biết, muốn quẩy được cơ giáp đơn binh thì phải dùng Tinh thần lực. Thế nên, mọi linh kiện trên con hàng này đều phải tích hợp tính năng "truyền cảm Tinh thần" để người và máy hợp nhất.
Hiệu suất truyền cảm càng mượt thì sức chiến đấu của cơ giáp đơn binh càng lên hương. Đó là lý do hội thiết kế cơ giáp lúc nào cũng vắt óc để tối đa hóa cái chỉ số này.
Mấy tay kỹ sư hạng xoàng thì mơ cũng chẳng tạo ra được đột phá gì ở đây. Thế mà, đây lại là lần đầu tiên Bạch Sa nghe thấy có kẻ muốn lắp thêm "bộ phận cảm biến ức chế" cho cơ giáp.
Cô soi kỹ một hồi thì thấy cái bộ ức chế này chia mức độ truyền cảm Tinh thần thành ba nấc: Nấc một là chế độ "rùa bò" với độ nhạy thấp nhất; nấc hai là mức trung bình; nấc ba mới là nhạy nhất.
Dữ liệu truyền cảm ở mỗi trạng thái khác nhau một trời một vực. Đối với mấy ông binh tôm tướng cá điều khiển cơ giáp thông thường, cái thiết kế này đúng là đồ bỏ đi.
Người ta còn đang lo méo mặt vì không đồng bộ nổi với cơ giáp, thế quái nào lại có kẻ muốn giảm kết nối giữa mình với máy, thậm chí còn dùng cơ giáp để "xích" chính Tinh thần lực của mình lại?
[Trương Phát Tài: Cái bộ ức chế này cậu tính làm cho ai đấy?]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Đừng hỏi nhiều làm gì, tôi chỉ muốn nghe nhận xét thôi. Cậu thấy bộ ức chế này có khả thi không?]
Bạch Sa xoa cằm suy nghĩ một lát rồi gõ phím: [Còn tùy cậu định lắp lên con chiến cơ nào nữa.
Cái việc kìm hãm truyền cảm Tinh thần này khoai lắm, chỉ có mấy hệ thống cao cấp mới gánh nổi thôi.]
Chẳng hạn như trong lúc thực chiến, một tay lái cơ giáp cấp A có thể ép chế cảm quan của một con cơ giáp cấp B, rồi cấp B lại đi bắt nạt cấp C. Nguyên lý lắp lên máy móc cũng y hệt như vậy.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi mới rep lại: [Ý cậu là cái bộ cảm biến ức chế này sẽ trở nên vô dụng nếu gặp phải đứa nào có Tinh thần lực cao hơn tôi chứ gì?]
Bạch Sa phũ phàng đáp: [Khó nói lắm, nhưng khả năng cao là vậy.]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: ... ]
[Tinh Ảnh Phúc Châu: Tôi hiểu rồi.]
Chẳng hiểu sao, Bạch Sa cảm giác như thanh niên kia đang bị hẫng, vẻ mặt chắc hẳn là thất vọng tràn trề.
[Trương Phát Tài: Mà tại sao cậu lại nảy ra cái ý tưởng thiết kế bộ cảm biến ức chế dở hơi này thế?]
Mãi một lúc sau, Tinh Ảnh Phúc Châu mới chậm chạp trả lời: [Cậu đã nghe qua khái niệm "Siêu Cảm" chưa?]
Ngón tay Bạch Sa khựng lại, cô trả lời cực nhanh: "Chưa."
Cậu ta tiếp tục: ["Siêu Cảm" là cái trạng thái mà Tinh thần lực bị đẩy lên đến cực hạn. Nó là thứ vũ khí cực kỳ bá đạo, nhưng cũng giống như một con ngựa chứng khó thuần, rất dễ gây tổn thương ngược cho cả người lái lẫn cơ giáp.
Cấp độ Tinh thần lực càng khủng thì cái trạng thái "Siêu Cảm" này càng khó kiểm soát. Tôi muốn dùng tính năng ức chế của cơ giáp để giảm bớt cái tác động tiêu cực đó, giữ cho nó nằm trong tầm tay của mình.]
Bạch Sa lật người một cái, thong thả gõ máy: [Trương Phát Tài: Vậy là cái "Siêu Cảm" này chính là phiên bản Tinh thần lực bùng nổ, còn cậu thì muốn dùng bộ ức chế để vừa được tăng dame, vừa không bị tẩu hỏa nhập ma?]
[Trương Phát Tài: Vừa muốn người ta cuồng hóa, lại vừa muốn họ không xây xát gì, cậu không thấy yêu cầu này hơi bị quá đáng rồi à?]
[Trương Phát Tài: Cách tốt nhất là né cái "Siêu Cảm" đó ra. Nếu không phải lâm vào cảnh thập tử nhất sinh, chắc chẳng có ai dại gì mà chơi khô máu kiểu đó đâu nhỉ?]
Tinh Ảnh Phúc Châu phản hồi trong một nốt nhạc: [Tôi đã nói rồi, Tinh thần lực càng cao thì "Siêu Cảm" càng khó kiểm soát. Thế nếu có người sở hữu Tinh thần lực siêu cấp, chỉ cần đặt mông vào cơ giáp là lập tức bị ép vào trạng thái "Siêu Cảm" thì tính sao?]
Bình thường, Tinh thần lực của con người tĩnh lặng như nước, nhưng một khi đã ngồi lên cơ giáp, nó sẽ bị kích thích và đạt đến trạng thái hưng phấn cực độ. Đây là chuyện đương nhiên – chẳng có ai đi đánh đấm mà đầu óc lại bình thản như đang đi chùa cả.
[Trương Phát Tài: Nếu thế thì bảo cái tay đó giải nghệ đi, đừng lái cơ giáp nữa cho rảnh nợ.]