Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 69: Thay hình đổi dạng (11 tháng trước)

Anim chẳng mảy may nghi ngờ, mặt hớn hở hỏi: "Có thưởng không thầy?"

"Có chứ."

Homan cười hố hố: "Thưởng đậm là đằng khác."

Bạch Sa sợ Anim lại ngứa miệng hỏi mấy câu kiểu hội nghị tổ chức ở xó nào, liền định đánh trống lảng ngay tắp lự. Thế nhưng Tĩnh Di đã khẽ nhíu mày:

"Nếu chí hướng của cậu là kỹ sư cơ giáp, thì bớt lảng vảng ở mấy cái xưởng thợ máy rách đi."

"Học nhiều biết nhiều, không bổ ngang cũng bổ dọc mà." Bạch Sa cười gượng đáp lời.

Sau đó, câu chuyện của cả hội lại xoay quanh sự khác bọt giữa đám kỹ sư cơ giáp "quý tộc" và lũ thợ máy "culi".

Xong bữa tối tại viện Từ Dục, Homan và Bạch Sa xách hành lý lên đường.

Lão Homan không chọn đi phi thuyền, thậm chí còn bắt Bạch Sa vứt lại cái máy tính ở viện. Hai thầy trò leo lên một chuyến xe buýt công cộng, thẳng tiến đến một khu phố lạ hoắc.

Trời tối mịt, dòng người qua lại bát nháo đủ mọi thành phần. Homan dẫn Bạch Sa rẽ trái lách phải như dân tổ, cuối cùng chui tọt vào một con hẻm tối om.

Lão lục lọi trong thùng rác góc hẻm, lôi ra một chiếc cặp da đen đã ém sẵn từ trước rồi ném thẳng cho cô. Bên trong là một bộ đồ nam, một con máy tính cũ mèm và một cái kẹp tai trông khá dị.

Bạch Sa nhẹ nhàng bấm cái kẹp lên tai trái. Một luồng điện tê rần như kim châm chạy qua, những dải sáng li ti tràn ra bề mặt da cô như dòng nước.

Cô cảm giác mặt mình như vừa bị dán lên một lớp màng mỏng dính. Soi bóng vào tấm kính ven đường, Bạch Sa suýt không nhận ra mình – giờ cô đã biến thành một thằng nhóc trông hết sức phổ thông.

"Thay đồ đi."

Homan giục: "Tiện thể check cái túi áo khoác xem có gì."

Bạch Sa thay đồ xong xuôi, thò tay vào túi áo và lôi ra một tấm vé tàu vũ trụ. Giờ khởi hành: 11 giờ đêm nay. Điểm đến: Tinh cầu Hanba.

Cái tên này vừa lóe lên, não bộ Bạch Sa lập tức nảy số: "Ủa, Hanba không phải là chiến trường tiền tuyến à thầy?"

"Chuẩn cơm mẹ nấu rồi."

Homan cười nhe hàm răng trắng ởn, ánh mắt rực lên sự phấn khích như một con thú săn vừa về tới địa bàn: "Chính là tiền tuyến. Thầy muốn em tận mắt mục kích xem thế nào mới gọi là chiến trường thực thụ."

Chiến trường tiền tuyến – nơi quân đội Liên Bang dựng vách sắt ngăn chặn lũ Star Bug (Trùng tộc). Các tinh cầu biên giới vốn rộng mênh mông, nhưng xét về độ "ăn hành" thì tiền tuyến là kinh hoàng nhất.

Sau đó mới đến khu vực đệm như hành tinh Lancelot, và cuối cùng mới là khu trung tâm phồn hoa kiểu như Roden. Năm năm qua Bạch Sa sống thái bình ở viện Từ Dục đã quen, chứ ở tiền tuyến, đánh đấm diễn ra như cơm bữa.

Có những hành tinh thuộc địa bé tí thậm chí còn bị lũ Trùng tộc cày nát trong một nốt nhạc. Nghĩ lại, Bạch Sa thấy mình vẫn còn số hưởng khi rơi xuống cái xó Lancelot này, tuy nghèo rớt mồng tơi nhưng ít nhất vẫn còn giữ được cái mạng nhỏ.

"Em biết tại sao quân đội lại cuồng mấy đứa có Tinh thần lực cao không? Không chỉ để chế cháo hay lái Cơ giáp đâu."

Homan gằn giọng: "Quan trọng nhất là, lũ sở hữu Tinh thần lực chính là thiên địch của đám quái vật ngoài hành tinh kia."

"Nói trắng ra, cứ gặp Trùng tộc là biết ngay Tinh thần lực của em 'out trình' đến mức nào." Bạch Sa nghe vậy cũng thấy tò mò vãi chưởng.

Trên mấy cái forum của dân kỹ sư cơ giáp, cô đọc nát mớ lý thuyết về Tinh thần lực rồi. Đám đó bảo cấp độ Tinh thần lực của kỹ sư sẽ quyết định giới hạn của con Cơ giáp đó.

Một thằng kỹ sư "gà mờ" cấp thấp thì đừng mơ sờ vào linh kiện hay thiết kế của hàng cấp cao. Cứ theo logic đó, mấy hôm trước cô vừa rã xác một khẩu pháo Cơ giáp cấp C, vậy Tinh thần lực của cô ít nhất cũng phải tầm cấp C trở lên.

Cơ mà cái chính là, cô từng nghía qua bản thiết kế Cơ giáp cấp B, thậm chí là cấp A. Đống đó vốn có "giới hạn cảm nhận" cực gắt, nhưng cô vẫn thấy mình xử lý mượt như lướt TikTok, chẳng thấy có rào cản mẹ gì luôn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận