Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 16: Kéo co (11 tháng trước)
Homan lầm bầm trong bụng: "Cái con nhóc này đào đâu ra con hàng bén thế không biết..."
Tĩnh Di tay lăm lăm con dao rọc giấy, đứng chôn chân tại chỗ, bày ra tư thế chiến đấu cực gắt.
Trong đám nhóc ở đây, xem chừng chỉ có mỗi cô bé là thực sự "show" ra được mấy kỹ năng đối kháng bài bản đã luyện từ trước.
Anim phi như bay về phía Tĩnh Di. Đúng khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Tĩnh Di bất ngờ bật nhảy, tung một nhát dao rọc giấy chuẩn xác vào khe hở trên cánh tay máy của bộ Cơ giáp.
Con hàng kim loại này cũng chẳng phải dạng vừa, cánh tay nó không hề hấn gì, lại còn đang tóm chặt một mục tiêu khác.
Nó lập tức quyết định thu tay, kéo phăng mục tiêu về phía mình.
Tĩnh Di nắm chặt con dao nhỏ, dồn toàn bộ "công lực" lên lưỡi dao mỏng manh.
Khi cánh tay máy co lại hất bổng cô bé lên không trung, Tĩnh Di nhanh tay rút dao, dẫm lên các ống kim loại, lao thẳng đến "cửa sổ tâm hồn" của Cơ giáp.
Ngay từ đầu, mục tiêu của cô bé đã là phế luôn đôi mắt của cái đống sắt vụn này.
Nhưng đời không như là mơ, hai con Cơ giáp khác đột ngột "quay xe".
Chúng bỏ qua con mồi Anim theo kế hoạch ban đầu, đồng loạt quay sang hội đồng Tĩnh Di.
Trước khi mũi dao kịp chạm vào mắt Cơ giáp, hai cánh tay máy đã lặng lẽ "xích" lấy cổ chân cô bé.
Con dao nhỏ của Tĩnh Di rơi choang xuống đất.
Bạch Sa nhanh chóng "check" kèo xung quanh. Ngoài ba đứa đã bị trói nghiền cộng thêm Tĩnh Di đang bị khống chế, trong sân vẫn còn năm mống.
Cô lao tới, ôm chặt lấy chân Tĩnh Di rồi gào lên: "Mau vào gánh team với tớ một tay coi!"
Anim là người phản ứng nhanh nhất, cậu nhóc lăn lê bò toài chạy đến, ôm cứng lấy eo Tĩnh Di, dồn hết sức bình sinh để "nhổ" cô bé xuống.
Tĩnh Di bị tình huống bất ngờ này làm cho đứng hình mất năm giây, mặt đỏ bừng bừng: "Các cậu làm cái trò gì thế hả!"
Thực lòng cô bé cũng thấy hơi cảm động, nhưng cảm giác ngượng ngùng vì bị đối xử như củ cải thì nhiều hơn.
Cô bé không muốn mình cứ bị giật qua giật lại như một củ cải giữa không trung bởi cái đống sắt vụn và đám bạn cùng lớp: "Mau chạy đi, ở đây làm gì!"
"Còn lâu bọn tớ mới buông tay nhé!"
Bạch Sa nhắm tịt mắt hét lên, giọng muốn lạc cả đi.
Mấy đứa nhóc đang trốn trong sân như bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Sau một thoáng "lag" nhẹ, chúng cũng nghiến răng lao ra, đứa ôm Bạch Sa, đứa giữ Anim, cùng tham gia vào cuộc kéo co tưởng chừng như không có cửa thắng này.
"Một, hai... gồng lên anh em ơi!"
"Một, hai... gồng lên!"
Chẳng biết đứa nào khởi xướng hô khẩu hiệu, nhưng nhờ thế mà cả team phối hợp nhịp nhàng hẳn lên.