Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 53: Nguyện vọng (11 tháng trước)
“Trước hết, chúc mừng lũ nhóc các em đã lết qua được kỳ thi tuyển sinh.”
Trên bục cao, gã giáo viên chủ trì buổi lễ – kẻ mà Bạch Sa từng chạm mặt ở vạch đích sinh tồn – cất giọng. Cái khí chất cứng nhắc, nồng nặc mùi thuốc súng của ông ta khiến Bạch Sa ấn tượng sâu sắc.
“Các em là những kẻ sừng sỏ nhất trong đám ‘chiếu mới’ ở cái xóm nghèo Lancelot này. Nói thẳng ra, nếu không đủ trình, các em vốn chẳng có cửa đứng trước mặt tôi đâu.”
“Như đã biết, phân hiệu khu Tây này thực chất là một lò luyện quân sự dự bị. Tại sao hội trường to thế này lại chia theo đơn vị ‘lớp’? Để tôi thông não cho các em: Ba năm tới, các em mới chính thức đủ tuổi tranh vé vào kỳ thi quân đội thống nhất của Liên bang.
Nhưng nhìn vào mớ dữ liệu thảm hại của các khóa trước đi, số kẻ trụ lại được đến phút cuối chưa bao giờ quá nổi 20%.”
“Nghĩa là trong ba trăm đứa tân sinh đang ngơ ngác ở đây, chỉ có sáu mươi đứa đủ tư cách đi thi. Đừng có phí lời hỏi tôi đám còn lại biến đâu mất, bọn chúng đơn giản là những sản phẩm lỗi.
Kẻ thất bại thì phải về đúng vị trí của kẻ thất bại, cũng như rác rưởi thì tốt nhất là nên nằm yên trong bãi rác…”
Ông ta bất ngờ gầm lên, âm lượng tăng vọt: “Tôi biết các em đâm đầu vào đây đều vì hai chữ ‘quân đội’.
Đúng thế, chỉ cần đỗ vào quân đội, các em sẽ thoát ly khỏi cái hành tinh Lancelot khỉ ho cò gáy này, leo ra khỏi vũng bùn để sống cho ra dáng một con người. Nhưng quân đội có thèm nhặt các em về hay không, cái đó không do tôi phán xét, mà do chính bản thân các em tự định đoạt!”
“Giờ thì, tất cả xách mông lên chạy 20 vòng quanh sân vận động cho tôi! Sau đó lên bục hét thật to cái tên trường quân đội mà các em mơ ước!
Đứa nào chạy xong mà không còn hơi để rống, hoặc rống nghe như mèo hen, thì tối nay cuốn gói cút về nhà luôn cho rảnh nợ!”
Giọng lão thầy giáo oang oang qua loa phóng thanh, nghe chẳng khác gì một con quái thú đang nhe nanh đe dọa bầy cừu non.
Cơ mà, đám học sinh này đều là những kẻ vừa bò ra từ “Con đường của Quỷ”, nên cũng chẳng ai thèm tốn hơi thanh minh. Cả lũ lầm lũi tự giác xếp hàng đi ra ngoài.
Sân vận động khu Tây rộng mênh mông, chả kém gì khu thử thách trước đó. Dưới cái nắng cháy da người, dù 20 vòng chạy có hơi oải thật, nhưng đa số vẫn chịu nhiệt tốt, đi lại vẫn còn dẻo dai chán.
Quay lại hội trường, lão thầy giáo bắt đầu gọi hồn từng đứa lên bục để “tuyên thệ” nguyện vọng. Lần này danh sách bị xáo trộn lung tung xà bàng, chẳng theo thứ hạng đầu vào gì sất.
Cái bục cao vẻn vẹn có hai mét, mà đứa nào bước lên trông cũng như sắp nhảy xuống vực sâu vạn trượng.
Đứa thì mồ hôi vã ra như tắm, đứa thì mếu máo, môi run cầm cập thốt ra cái tên trường mơ ước. Chỉ cần giọng đứa nào hơi rén hay thiếu tự tin một tí là lão thầy giáo lại gầm lên bắt “làm lại từ đầu”.
Bạch Sa đứng khoanh tay quan sát, thầm đánh giá: Đa phần đám này đều sống rất thực tế. Chẳng ai dại gì mà chọn mấy cái tên khủng bố như Trường Quân đội Trung tâm hay Saint-Cyr – nghe cứ như chuyện viễn tưởng ấy.
Họ đa số chỉ dám nhắm tới mấy trường hạng trung trong danh sách chín đại học quân đội lớn mà thôi. Thi thoảng mới có vài thanh niên “máu liều nhiều hơn máu não” chọn mấy trường xếp hạng cao hơn một chút.
Bạch Sa tin chắc thực ra cũng có nhiều đứa thèm vào Trường Quân đội Trung tâm hay Saint-Cyr lắm chứ… Nhưng cái ánh mắt sắc lẹm như dao mổ của lão thầy giáo đứng cạnh dễ dàng khiến bọn nhóc tự nghi ngờ nhân sinh, kiểu như: “Thôi xong, chắc mình không đủ trình thật.”
Cho đến khi Anim xuất hiện, phá tan cái bầu không khí nồng mùi thuốc súng đó.
Cậu chàng tươi cười hớn hở bước lên bục, coi cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của lão thầy giáo là không khí. Anim còn tự tin xoay cái micro về phía mình, rồi gào lên đến khản cả cổ:
“Nguyện vọng của em là Trường Quân đội Trung tâm, khoa Chỉ huy!”
Tiếng hét vang dội, năng lượng tràn trề đến mức lấn lướt cả không gian.
Lão thầy giáo đứng ngay sát bên cạnh, tí nữa thì điếc đặc màng nhĩ: “...”
Đúng là sau bao năm đấu khẩu, Tĩnh Di và Anim cuối cùng cũng chốt đơn rằng “vào Trường Quân đội Trung tâm vẫn xịn xò hơn Saint-Cyr”. Thế là giờ cả hai đứa đều nhất trí chọn chung một mục tiêu.
Dưới bục, đám học sinh bắt đầu xôn xao, đúng là một màn “out trình” về độ tự tin mà!