Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 72: Nhà tôi không có tiền đi học (11 tháng trước)

Nộp xong tờ khai là đến tiết mục check hàng.

Bàn kiểm tra dựng tạm bợ, gã cầm trịch trông sặc mùi cán bộ nhà nước. Sau lưng gã là cái kho dã chiến chất đầy hàng nóng, nhìn cứ như kho quân sự thu nhỏ ấy.

Dưới họng súng đen ngòm của đám lính vũ trang cùng mấy chiếc xe bay quân sự lượn lờ trên đầu, mấy ông lính đánh thuê dù đô con đến mấy cũng phải ngoan ngoãn thu vòi, xếp hàng trật tự như học sinh tiểu học, chẳng ai dám ho he nửa lời.

"Nhìn cho kỹ, đây là nguyên tắc vàng thứ hai của dân đánh thuê." Homan thản nhiên phán: "Gặp quân chính quy thì cứ việc diễn vai rùa rụt cổ cho nó lành."

Bạch Sa liếc xéo ông ta một cái, lười chẳng buồn tiếp lời.

Hay cho cái bài học rụt cổ, thế cái miệng ông đang lẩm bẩm cái gì đấy hả?

Đến lượt Bạch Sa, đúng như dự đoán, gã kiểm tra liếc mắt nhìn cô rồi chặn đứng lại.

"Nhóc con, còn hôi sữa quá, chưa đủ tuổi đâu." Gã cau mày quát.

"Đừng có trông mặt mà bắt hình dong, nhóc này ra tay 'khét' lắm đấy."

Một gã lính đánh thuê vừa xong thủ tục đang đứng kiểm kê vũ khí gần đó ngẩng lên nói leo vào. "Hôm nọ tôi thấy nhóc này combat rồi, động tác dứt khoát, ra đòn nào ra đòn nấy, chuẩn không cần chỉnh."

Bạch Sa nhìn kỹ lại, hóa ra là người cùng chuyến tàu đến hành tinh Hanba. Xem ra trận tẩn tên đầu gà hôm trước cũng không đến nỗi vô ích, ít nhất cũng tạo được cái danh tiếng "không phải dạng vừa".

Gã kiểm tra nhướng mày: "Ra tay dứt khoát à? Để xem trình độ đến đâu."

Gã vẫy tay một cái, một tay lính tóc đỏ cạnh đó lập tức buông súng, lột giáp ngoài, chỉ mặc bộ đồ bảo hộ rồi bước lên sàn, chuẩn bị "giao lưu" với Bạch Sa.

"Trụ được ba phút thì tôi cho qua."

Đám đông tự động tản ra, vây thành một vòng tròn hóng biến. Bạch Sa liếc mắt tìm Homan, thấy ông ta đang nhe răng cười hố hố, đứng tít đằng xa xem kịch hay như người dưng nước lã.

Bạch Sa giật giật khóe miệng. Đúng là cái đồ sư phụ "có tâm".

"Đang đánh nhau mà còn dám thả hồn treo ngược cành cây à, thói quen này là dễ đăng xuất lắm đấy!"

Tay lính tóc đỏ vừa dứt lời đã tung một cú đấm ngàn cân về phía cô. Bạch Sa nhanh như chớp lách người né đòn, tay chộp lấy cánh tay đối phương, khóa chặt thân trên, tay kia không trượt phát nào thụi thẳng vào mạn sườn và nách hắn.

Tên tóc đỏ rõ ràng là khinh địch, không ngờ một đứa nhóc lại có lực tay kinh người như vậy, đau đến mức mặt mũi biến dạng, lảo đảo nghiêng người.

Chớp lấy khoảnh khắc đối thủ hụt hơi, Bạch Sa tung chiêu hiểm, áp sát rồi túm lấy tóc hắn, tay kia khóa chặt yết hầu từ phía sườn, chân bồi thêm một cú quét trụ đầy nghệ thuật...

"Rầm!"

Gã tóc đỏ mất trọng tâm, đo sàn một cách nặng nề trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Đám lính đánh thuê xung quanh im bặt trong vài giây, rồi ngay lập tức tiếng huýt sáo và reo hò bùng nổ như sấm dậy.

Gã kiểm tra đờ người mất mấy giây mới hoàn hồn, lên tiếng tán thưởng: "Kỹ thuật chiến đấu chuẩn quân đội à?"

Hơn nữa, nhìn cái cách Bạch Sa ra đòn, rõ ràng nó đã ngấm vào máu, thành phản xạ tự nhiên chứ chẳng phải gồng mình diễn kịch. Trình độ này chắc chắn phải luyện từ khi còn quấn tã mất.

Tay lính tóc đỏ ngượng chín mặt, lồm cồm bò dậy định phục thù thì bị gã kiểm tra can lại: "Tầm tuổi này sao nhóc không đi học lớp dự bị quân sự đi, ra đây bon chen làm gì?"

Kèo này khó trả lời đây. Nói thật là lộ hết bài.

Nếu chúng muốn điều tra một đứa trẻ mồ côi tận xó xỉnh Lancelot thì còn khó, chứ tra danh tính một học sinh dự bị quân sự thì khác gì "search Google", phút mốt là ra ngay.

Bạch Sa hắng giọng, cố nặn ra vẻ mặt vừa cứng cỏi lại vừa đáng thương: "Nhà cháu nghèo quá, không có tiền đi học ạ."

Giọng nói thiếu niên trong trẻo nhưng hơi khàn đi. Dù cô đã cố diễn vai một đứa trẻ trưởng thành, điềm tĩnh trước nghịch cảnh, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn thấp thoáng vẻ u sầu và bất lực... nhìn cứ như một chú thú nhỏ bị thương đang cố tỏ ra mạnh mẽ.

"Thôi được rồi, tôi hiểu."

Gã kiểm tra bỗng thấy sống mũi cay cay, động lòng trắc ẩn mà đóng dấu "Cộp" một phát vào đơn đăng ký của Bạch Sa: "Chào mừng nhóc gia nhập giới đánh thuê. Nhưng nghe chú, làm xong vụ này có tiền thưởng thì kiếm cái trường dự bị mà vào học. Đừng vì vài đồng bạc lẻ mà để tương lai mốc meo ra đấy."

Bạn cần đăng nhập để bình luận