Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 63: Điên thật rồi (11 tháng trước)

Hóa ra bà chị ấy làm được thật, không phải diễn xiếc!

Đám học sinh nhìn Bạch Sa bằng ánh mắt đầy kinh hãi. Cứ như thể cô là quái vật từ hành tinh khác rơi xuống, hoặc giả là truyền nhân bí mật của đại sư Cơ giáp nào đó không chừng.

Suốt cả tiết học, người thảo luận nghiêm túc chỉ có Bạch Sa và ông thầy giáo — người đang khao khát học hỏi đến mức quên cả liêm sỉ.

Cho đến khi chuông hết tiết vang lên, thầy giáo vẫn còn lưu luyến không nỡ rời.

Ông nhanh tay hốt sạch linh kiện trên bàn vào hộp, xách theo cả khẩu pháo Cơ giáp lẫn Bạch Sa đi thẳng về phòng giáo viên. “Bạch Sa còn chưa lắp lại khẩu pháo mà! Tớ vẫn muốn xem tiếp cơ.”

“Tự dưng thấy làm Kỹ sư Cơ giáp cũng ngầu đét luôn…”

“Thợ máy cũng có kém cạnh gì đâu!”

Đám học sinh cuối cùng cũng hoàn hồn, bắt đầu bàn tán rôm rả với vẻ mặt đầy phấn khích.

Riêng da mặt Parfin Luzzi thì khó coi đến mức không thể tả nổi. Lúc rời lớp, cô ta cố tình tiếp cận Tĩnh Di, gương mặt tái nhợt hỏi:

“Trước đây các cậu không biết nó biết sửa Cơ giáp à?”

“Biết, nhưng không rõ lắm.”

Anim chẳng buồn giữ kẽ, lạnh lùng đáp trả: “Mà việc đó thì liên quan quái gì đến cậu?”

“Không liên quan đến tôi, nhưng liên quan mật thiết đến các cậu đấy.”

Parfin nhìn chằm chằm họ: “Thiên phú của nó rành rành ra đó, ai tin được là nó không có thiên phú cơ chứ? Nhưng tinh cầu Lancelot này đào đâu ra tài nguyên để bồi dưỡng Kỹ sư Cơ giáp.”

“Sớm muộn gì họ cũng kiểm tra Tinh thần lực của nó. Bạch Sa có thể sẽ đến tinh cầu Roden, thậm chí được quân khu ‘chốt đơn’ sớm để vào thẳng trường quân đội. Nó sẽ chuyển trường, rời xa các cậu và chẳng bao giờ quay lại cái xó Lancelot này nữa... Các cậu thật sự không thấy có vấn đề gì sao?”

Ban đầu, thấy Parfin hùng hổ xông đến, Anim còn tưởng cô ta định kiếm chuyện cà khịa. Ai dè cô ta mở miệng ra lại là mấy lời khiêu khích rẻ tiền.

“Đầu óc cậu có vấn đề thật à?”

Anim chân thành thắc mắc: “Bạch Sa có thiên phú Kỹ sư Cơ giáp thì đã sao? Sau này được trường quân đội chọn thì có vấn đề gì? Dù cô ấy có rời Lancelot sớm thì chúng tôi rồi cũng đi cả thôi.”

“Tôi thi khoa Chỉ huy, Tĩnh Di thi Đơn binh Cơ giáp, Bạch Sa thi Kỹ sư Cơ giáp. Nguyện vọng của tụi tôi thậm chí còn chẳng đụng hàng nhau tí nào, mắc gì mà phải không vui?”

Parfin lại tỏ vẻ không thể tin nổi: “Các cậu tưởng học viên trường quân đội dễ kiếm như rau ngoài chợ chắc? Trường quân đội là nhà các cậu mở à, muốn vào là vào? ...Đợi đã, đừng nói là các cậu nhắm tới Trường Quân đội Trung tâm đấy nhé?”

Anim và Tĩnh Di im lặng.

Họ nhìn nhau, ngầm xác nhận rằng cái não của Parfin Luzzi quả thật bị hỏng hóc nặng rồi.

“Điên thật rồi, các cậu đúng là lũ điên!”

Parfin nghiến răng: “Các cậu có biết Trường Quân đội Trung tâm yêu cầu Tinh thần lực tối thiểu phải cấp A không? Không có Tinh thần lực mà cũng đòi mơ mộng hão huyền? Bạch Sa nó ở cái tầm khác rồi!”

“Hôm nay nó tháo rời khẩu pháo Cơ giáp cấp C dễ như ăn cháo, mấy người không hiểu điều đó nghĩa là gì sao? Nó đồng nghĩa với việc Tinh thần lực của nó ít nhất cũng đạt cấp B! Còn các cậu, các cậu thậm chí còn chưa được test Tinh thần lực nữa kìa...”

“Tôi nghe Bạch Sa nói, hình như giới nhà giàu có cách kiểm tra Tinh thần lực sớm.”

Tĩnh Di bất ngờ lên tiếng, đôi mắt lạnh lùng như đá đen xoáy thẳng vào Parfin: “Nhà cậu ở Lancelot cũng có số có má, chắc là check hàng trước rồi nhỉ? Sao thế, Tinh thần lực không lết nổi tới cấp B à? Nên hôm nay mới phát điên như vậy sao?”

Toàn thân Parfin dựng cả tóc gáy, cảm giác như vừa bị lột trần trước đám đông. Vai cô ta khẽ run lên, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.

Tĩnh Di đọc được quá nhiều cảm xúc trên gương mặt ấy: sợ hãi có, nhục nhã có, nhưng nồng đậm nhất vẫn là phẫn nộ.

“Được thôi, tôi chống mắt lên xem ba năm nữa các cậu ra cái dạng gì!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận