Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)

Chương 30: Vốn dĩ tỉnh cầu Lancelot đã là một nơi không ai quan tâm (11 tháng trước)

Tinh cầu Lancelot vốn dĩ là một góc xó xỉnh ở biên cương, nghèo rớt mồng tơi lại chẳng có giá trị gì nên xưa nay chẳng ma nào thèm ngó ngàng tới.

Cái danh xưng "hành tinh biên giới" của Liên Bang thực chất là sản phẩm từ những cuộc va chạm nảy lửa kéo dài với lũ Trùng tộc và phía Đế quốc. Chiến đấu với đám bọ thì diễn ra như cơm bữa, còn choảng nhau với Đế quốc thì cứ cách vài thập kỷ lại bùng lên một lần.

Sau mỗi đợt "combat" quy mô lớn như vậy, lãnh thổ Liên Bang lúc thì giãn ra, khi lại co vào. Mấy hành tinh nằm ngay sát vùng chiến sự, cứ sơ hở là bị chiếm đóng hoặc từng bị đối phương vào "dạo chơi", mặc định sẽ bị dán nhãn là tinh cầu biên cương.

Mấy chỗ này nói thẳng ra là kinh tế bằng không, mà giá trị chiến lược thì cũng chẳng ra làm sao.

Lancelot chính là một cái hạt cát nhỏ nhoi như thế ở vùng biên viễn, tuy hẻo lánh nhưng được cái là đời sống khá bình lặng.

Mọi chuyện chỉ bắt đầu đảo lộn khi Liên Bang tình cờ đào được một mỏ khoáng sản cực phẩm – Tinh thể T ngay tại đây. Chính phủ Liên Bang lập tức "đánh hơi" thấy mùi tiền, phi nhanh tới tiếp quản và khai thác, rồi cấp tốc dựng lên một loạt cảng không gian cùng căn cứ quân sự tối tân.

Thậm chí, Tập đoàn An toàn Sinh mệnh Khang Hằng cũng được quân đội dắt tay đến để bao thầu mảng dịch vụ y tế. Nhờ vậy mà Lancelot đã có một thời kỳ huy hoàng ngắn ngủi, "phất" lên trông thấy.

Nhưng đúng là đời không như là mơ, khi mỏ khoáng vừa cạn kiệt thì cái hành tinh này cũng nhanh chóng tụt dốc không phanh, trở về cái máng lợn sứt ban đầu.

Dù vậy, sự hưng thịnh nhất thời đó cũng kịp để lại vài công trình xây dựng ra ngô ra khoai, đồng thời tạo ra một nhóm đại gia địa phương giàu lên nhờ ăn theo mỏ khoáng.

Cái hội có tiền này bắt tay với tập đoàn Khang Hằng, giúp chúng nó thâu tóm sạch sành sanh mọi ngóc ngách trên hành tinh. Nhờ độc quyền kinh doanh, tập đoàn này cứ thế mà hốt bạc tỷ, lợi nhuận nhiều không đếm xuể.

Thế là cái tên Khang Hằng nghiễm nhiên trở thành "ông trùm" duy nhất, một tay che trời tại Lancelot.

Thậm chí, từ lính tuần tra cho đến cảnh sát trưởng do Liên Bang cử xuống cũng toàn là người của nhà Khang Hằng cài cắm vào cả.

Những biến động "ngầm" của Lancelot suốt bao năm qua chẳng mảy may gây được một gợn sóng nào trên Mạng Tinh Tế. Suy cho cùng, hội cư dân mạng rảnh rỗi ai mà rảnh đi quan tâm đến một hành tinh vô danh tiểu tốt cơ chứ?

Bạch Sa thầm tặc lưỡi, cô đã phải tốn không ít nơ-ron thần kinh để bới móc đống thông tin vụn vặt rồi mới chắp vá lại được toàn bộ cái bức tranh "drama" này.

Sau khi nghe Bạch Sa thuyết trình một tràng, Homan gật đầu cái rụp: "Đại khái là như vậy đấy."

"Vốn dĩ cái chỗ Lancelot này đã là vùng đất bị bỏ rơi rồi, giờ lại thêm sự bóc lột của nhà Khang Hằng thì dân bản địa muốn ngóc đầu lên cũng khó như lên trời."

Homan khẽ cười, khóe môi thoáng hiện nét mỉa mai nhưng rồi cũng nhanh chóng thu lại: "Haizz, nếu em đã nhìn thấu cái thực tế phũ phàng này rồi, thì thầy cũng nên dắt em đi 'mở mang tầm mắt' về thế giới thực một chút."

Bạn cần đăng nhập để bình luận