Tinh Tế: Chị Đây Cóc Làm Người Nữa (Dịch)
Chương 36: Ông thật sự tin tưởng nó như vậy sao? (11 tháng trước)
Homan xoa cằm suy nghĩ một hồi rồi mới dám hé răng hỏi: "Này, có khi nào con bé đó trước giờ chưa từng đụng vào máy tính nên mù tịt cái khoản quét dữ liệu với tạo mô hình không nhỉ?”
Lão Liêu nghe xong thì đứng hình mất 5 giây: "... !”
Đoạn, lão cúi đầu hí hoáy gì đó trên thiết bị đầu cuối đeo ở cổ tay. Máy của Homan bỗng vang lên tiếng "tít tít" vui tai, thông báo vừa có một khoản tiền "tươi" chuyển thẳng từ tài khoản của lão Liêu sang.
"Cầm lấy mà mua cho nó cái máy tính tử tế đi." Lão Liêu phán một câu xanh rờn: “Sau này tôi sẽ đích thân dạy bảo. Tương lai nó chắc chắn sẽ là một đại sư cơ khí 'hàng hiếm' của cái hành tinh Lancelot rách nát này."
Homan há hốc mồm kinh ngạc. Trời sập hay sao mà lão Liêu bủn xỉn lại chủ động móc túi đưa tiền cho ông thế này!
Tên thật của lão là Liêu Hưng Bình. Dù sống ở cái khu ổ chuột nghèo rớt mồng tơi, nhưng với tay nghề độ máy thượng thừa, tài sản của lão chắc chắn đè chết 90% dân cư ở đây.
Cơ mà lão nổi tiếng là thánh kẹt xỉ trong giới làm ăn – thật ra thì cũng thường thôi, Homan cũng chẳng khá hơn là mấy, cái nghèo nó vận vào người thì ai chẳng phải tính toán từng xu. Nhưng việc lão Liêu tự nguyện "xì" tiền ra đã chứng tỏ lão đang cực kỳ ưng ý với con hàng đệ tử mới này rồi.
Mà còn là "Đại sư cơ khí" nữa chứ... Toàn Liên Bang dân số đông như quân Nguyên, nhưng số người được cấp bằng đại sư cơ khí cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, tầm vài chục nghìn người thôi.
Cái chứng chỉ này nó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, không phải dạng "vừa bán vừa cho" như cấp sơ cấp hay trung cấp đâu. Nó đòi hỏi các cơ quan đầu não của Liên Bang phải kiểm tra và xác nhận gắt gao.
Thêm nữa, chỉ có các "Trọng điểm tinh cầu" của từng khu hành chính mới có thẩm quyền đóng dấu cái bằng này. Mấy cái hành tinh bé tí tẹo như Lancelot thì tuổi gì mà đòi cấp bằng đại sư.
Muốn thi lấy chứng nhận thì phải leo lên phi thuyền nhảy vọt đến hành tinh Roton – trung tâm hành chính gần nhất – mới có cửa tham gia thi cử. Nếu con bé Bạch Sa mà giật được cái bằng đại sư cơ khí thật, thì việc thoát nghèo chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Nó hoàn toàn có thể được các tập đoàn khổng lồ hay cơ quan chính phủ trải thảm đỏ mời về, một bước chân thẳng vào giới thượng lưu luôn chứ chẳng chơi. "Xem ra con nhóc này quả là thiên tài out trình thật sự."
Homan huýt sáo một cái rõ dài, cười hì hì: "Ông thật sự đặt cược hết niềm tin vào nó vậy luôn hả?"
Lão Liêu nhíu mày, liếc xéo một cái sắc lẹm: “Chẳng phải lúc ông dắt nó đến đây, chính mồm ông rêu rao nó là thiên tài nghìn năm có một đó sao?"
Homan lập tức nghẹt họng, ho khụ khụ hai tiếng để chữa thẹn rồi lủi thủi đi vào trong tìm Bạch Sa. Cô nàng đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế lăn, bên cạnh là hộp dụng cụ màu xanh lục đậm đang mở sẵn.
Bạch Sa đeo găng tay chuyên dụng, thỉnh thoảng lại lôi một món đồ chơi cơ khí ra, xoay tới xoay lui rồi hỏi con Cơ giáp mini trước mặt xem cái thứ này dùng để "hành sự" việc gì. Con Cơ giáp nhỏ nháy đèn xanh liên tục như đang nháy mắt với cô, nghiêm túc trả lời từng câu một.
Nhìn cái cảnh này, trông chẳng khác gì một buổi huấn luyện đặc biệt của một "trùm" cơ khí tương lai cả.