Thiên La
Chương 331 Thương Lượng
Lâm Phong hít sâu một hơi lấy lại phong độ, ánh mắt liếc nhìn xung, nơi này khá lớn, trước mặt hắn là một cái hoa viên, số lượng không dưới vạn gốc, hương thơm ngào ngạt.
- Đây hình như là địa cấp Lạc Hồn Hoa, Phong Hương Thảo, Xích Hà Lam Hoa…
Toàn bộ hoa viên đều là linh dược, địa dược cũng không ít, thậm chí còn có vài gốc thiên dược.
- Lão đầu, nhìn xem có trận pháp hay cấm chế gì không?
- …
- Lão đầu, alo alo…
- Đừng có gọi nữa, lão phu không quen biết với tiểu tử ngươi.
Lão đầu bỏ lại một câu rồi lặn mất, Lâm Phong chỉ có thể tự lực cánh sinh, ánh mắt liếc nhìn xung quanh.
- Thật sự là không có ai.
Hắn thử đưa tay chạm vào một gốc linh dược gần đó, giọng nói của lão đầu lập tức truyền đến.
- Tiểu tử trời đánh, ngươi làm thật đó hả?
- Quân tử không nói đùa.
- Quân tử cái tổ tông nhà ngươi.
Lão đầu cảm giác khó thở, cảnh giới vô sỉ của tên tiểu tử này đã vượt quá nhận thức của lão.
Lâm Phong dùng ánh mắt kiên định nhìn lão.
- Ta làm như vậy là muốn tốt cho Nam Cung đạo hữu, lão nhìn xem bao nhiêu là linh dược trân quý lại bày đầy ra như vậy, quá chủ quan.
- Nơi này là Thánh Cung trọng địa, tên nào dám lấy?
- Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.
Cổ nhân có câu, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất nhưng nơi an toàn nhất chưa chắc đã an toàn, trên đời không có gì là tuyệt đối, cẩn thận sẽ ngồi thuyền vạn năm.
Vì để Nam Cung Như Mộng nhận ra sai lầm, Lâm Phong không tiếc hy sinh danh dự, đại nghĩa diệt thân cũng chỉ đến thế là cùng.
- Lão hiểu không?
- …
Lâm Phong không nghe thấy lão đầu trả lời, thầm nghĩ nhất định lão đã bị thuyết phục, ánh mắt hắn sáng rực nhìn đám linh dược trước mặt.
Đúng lúc này, cửa phòng hé mở, một nữ tử vận hoàng y từ bên trong bước ra, khi nàng xuất hiện, thiên địa thất sắc, giữa muôn vàn đóa linh hoa rực rỡ hiển nhiên nàng là đẹp nhất.
Lâm Phong nhìn đến ngẩn người, bây giờ hắn đã hiểu vì sao đám người ngoài kia lại không để ý linh dược nơi này, bởi vì thứ bọn họ muốn lấy chính là đóa hoa đẹp nhất Nam Hoang, Nam Cung Như Mộng.
Nếu chỉ so về nhan sắc thì yêu nữ đúng là có chút thua kém so với nữ nhân này.
Nam Cung Như Mộng bước tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt nhìn đại thủ của hắn vẫn đang hướng về linh dược của nàng.
- Không ngờ Lâm đạo hữu cũng có hứng thú với linh hoa.
- À… đúng vậy, thật thơm.
Lâm Phong mỉm cười, vẻ mặt vô cùng thành thật, chỉ cần là những thứ có thể đổi thành linh thạch thì hắn đều có hứng thú.
Đôi môi Như Mộng khẽ cong lên.
- Đạo hữu đã hứng thú như vậy, có muốn cùng tiểu nữ đi tham quan một vòng không?
- Tốt.
Sau khi trò chuyện một lúc, Lâm Phong biết được nơi này chính là chỗ ở của Nam Cung Như Mộng, nơi lần trước hai người gặp nhau là chấp sự phòng.
Đi được một lúc, cả hai dừng lại bên dưới một gốc linh thụ, Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên, trên cây có hơn chục linh quả, dựa vào màu sắc và hương thơm thì có thể đoán được bọn chúng sắp thành thục.
- Lâm đạo hữu có muốn nếm thử không?
- Thật sao?
Ngọc thủ Nam Cung Như Mộng giơ lên, linh quả rơi vào tay nàng.
- Mời đạo hữu dùng thử.
Lâm Phong lắc đầu.
- Không cần, tại hạ không đói.
- Đạo hữu không tin Như Mộng?
- Làm sao có thể.
Như Mộng đặt linh quả bên cạnh, nàng mỉm cười nhìn hắn.
- Lâm đạo hữu thấy nơi này thế nào?
- Thế ngoại đào viên, nhân gian hiếm có.
- Nếu đạo hữu đồng ý gia nhập Trường Hà thì nơi này sẽ tặng lại cho đạo hữu.
Lâm Phong sớm đoán được nữ nhân này nhất định có ý đồ, chỉ là một cái dược viên mà muốn mua chuộc hắn, đúng là mơ tưởng viễn vông.
- Tại hạ là đệ tử Cửu Huyền, sao có thể gia nhập Trường Hà.
- Một cái biệt viện không đủ vậy thêm chủ nhân của biệt viện thì sao?
Đối diện với ánh mắt ẩn ý của Nam Cung Như Mộng, trái tim nhỏ bé của Lâm Phong không ngừng gia tốc, lúc nào cũng có thể tan vỡ, trong thoáng chốc hắn đã có suy nghĩ đồng ý.
Đúng lúc Lâm Phong sắp lạc bước thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu ngốc tử, nha đầu đó chưa chắc là chủ nhân của nơi này.
- À thế à.
Như Mộng chỉ nói là chủ nhân của biệt viện chứ không nói là bản thân nàng, không chừng lúc đó lại lòi ra thêm một lão bà tám mươi tuổi.
- Thật là nguy hiểm.
Nam Cung Như Mộng âm thầm quan sát biểu hiện của nam nhân đối diện, khi nhìn thấy vẻ mặt ngây ngốc của hắn dần trở nên nghiêm túc, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc.
Lâm Phong âm thầm vận công ổn định khí tức, vẻ mặt trở lại như thường.
- Nếu Nam Cung đạo hữu không còn chuyện gì để nói, tại hạ xin cáo từ.
- Đạo hữu chờ đã.
Như Mộng biết không lung lạc được đối phương, liền vào chính sự.
- Chuyện lần trước đạo hữu đề nghị với Như Mộng, trưởng lão Thánh Cung đã đồng ý.
- Là chuyện gì?
- Chính là chuyện tây tiến.
- Chuyện đó…
Lâm Phong nhíu mày, trong lòng thầm mắng yêu nữ phá hỏng đại sự, bây giờ hắn biết phải ăn nói sao đây.
- Chuyện đó Nam Cung đạo hữu xem như tại hạ nói lung tung là được.
- Đạo hữu có ý gì?
Nam Cung Như Mộng đổi giọng, ánh mắt ẩn hiện tức giận, vì chuyện này nàng đã ra sức giúp Lâm Phong thuyết phục trưởng lão, bây giờ hắn lại nói không cần, rõ ràng là đang muốn đùa giỡn với nàng.
Lâm Phong thở dài, bắt đầu kể rõ mọi chuyện, thật ra kế hoạch lần này là chủ ý của hắn, chỉ là không ngờ đám người đi cùng lại phản đối.
Đường đến Tây Hoang vô cùng nguy hiểm cho nên Cửu Huyền Thánh Cung đã bí mật cử cường giả theo sau bảo hộ, đám người này vô cùng tự cao không muốn hợp tác cùng Trường Hà.
- Chuyện này là lỗi của tại hạ, xin đạo hữu bỏ qua.
Chuyện Thánh Mẫu trúng độc vẫn là bí mật, tạm thời không thể truyền ra bên ngoài cho nên Lâm Phong chỉ có thể tìm người gánh tội thay yêu nữ.
Như Mộng nhìn vẻ mặt hối lỗi của đối phương, nhất thời không biết rõ là thật hay giả.
- Đạo hữu nói xem, Như Mộng nên trả lời với các vị trưởng lão như thế nào?
- Điều kiện ban đầu tại hạ vẫn giữ nguyên, nếu lấy được danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên sẽ ưu tiên Trường Hà Thánh Cung.
- Ưu tiên là tặng hay là giao dịch?
- Tại hạ có thể giảm một nửa giá.
Đây chính là biện pháp Lâm Phong đã suy nghĩ, bây giờ chỉ có thể làm như vậy, sau này lại tính tiếp.
Nam Cung Như Mộng khẽ gật đầu, xem như là chấp nhận đề nghị của Lâm Phong, bây giờ có ép hắn cũng không ra được thứ gì.
Lâm Phong thở phào, hắn lập tức xoay người rời đi, nơi này quá nguy hiểm, tuyệt đối không thể ở lâu, hắn vừa đi được vài bước thì giọng nói của Như Mộng đã truyền đến.
- Chờ đã.
- Nam Cung đạo hữu còn chuyện gì sao?
- Như Mộng muốn luận bàn với đạo hữu một trận, có được không?
- Tại hạ bất tài, cam bái hạ phong.
Lâm Phong không cần suy nghĩ lập tức từ chối, hắn vừa đánh bại Trương Huyền bây giờ lại đấu với Nam Cung Như Mộng, lỡ như thắng trận chẳng khác nào dẫm đạp lên danh dự Trường Hà Thánh Cung.
Lúc đó nhất định sẽ trở thành công địch của toàn bộ đệ tử Trường Hà, không đúng, phải là công địch của một nửa tu sĩ Nam Hoang.
Đám lang sói ngoài kia nhìn thấy nữ thần bị ức hiếp sao có thể ngồi im, nhất định sẽ tìm Lâm Phong đòi lại công đạo, một khi bọn chúng kéo đến, uy lực không khác gì thú triều, vừa nghĩ thôi đã thấy sợ.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!