Thiên La

Chương 139 Thú Văn Mới

Một giờ sau, Lâm Phong từ bên trong Thiên Khí Các bước ra, sắc mặt không được tốt, không ngờ một bộ địa cấp khoáng binh lại có giá ngang với một món địa cấp bảo vật, chưa gì đã lỗ mười mấy vạn trung phẩm linh thạch.

Mấy ngày tiếp theo, đệ tử ngũ đại Thánh Cung lần lượt rời Vô Cực Thánh Thành, phần lớn danh ngạch tiến vào bí cảnh đã có chủ, những người không có danh ngạch phải trở về nơi tu luyện.

Bên ngoài Vô Cực Thánh Thành, một đám người vừa đi vừa trò chuyện.

- Huân Vũ tỷ tỷ, hay là tỷ cứ ở lại đây chơi, đợi khi bí cảnh kết thúc rồi trở về cũng được mà.

- Tộc nhân của Liễu gia đều đã rời đi, ta không có danh ngạch, ở lại cũng không làm được gì.

- Phi Dao sư tỷ cũng đâu có danh ngạch, chẳng phải vẫn vui vẻ ở lại đó sao.

Lãnh Phi Dao đi bên cạnh trừng mắt nhìn Lâm Phong.

- Tiểu Phong tử có phải đệ lại muốn ăn đòn đúng không?

Liễu Huân Vũ nhìn bộ dáng u rủ của nam nhân bên cạnh, giọng nói ân cần.

- Vô Cực bí cảnh nguy hiểm không thua gì Hoang Nguyên, đạo hữu nhất định phải cẩn thận.

- Đệ biết rồi.

Lâm Phong đột nhiên dừng lại, ánh mắt kiên định nhìn nữ tử đối diện.

- Sau khi bí cảnh kết thúc, đệ sẽ đến Trường Hà tìm tỷ, chúng ta sẽ tiếp tục tiến vào Hoang Nguyên săn yêu thú như lúc ở Thương Vân.

- Đợi đạo hữu đến được Trường Hà rồi tính.

Huân Vũ mỉm cười, ánh mắt nhìn nữ tử bên cạnh.

- Hàn Băng tỷ, mọi chuyện ở đây giao lại cho tỷ.

- Được.

Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu.

- Muội nhớ bảo trọng.

- Tỷ cũng bảo trọng.

Lâm Phong nhìn thân ảnh nữ tử dần biến mất, ánh mắt ẩn hiện thất vọng, bây giờ hắn vẫn chưa đủ khả năng để giữ nàng ở lại, lần sau gặp lại hắn sẽ không để nàng dễ dàng rời đi.

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh, giọng nói quái khí.

- Nếu đệ muốn ở bên cạnh Huân Vũ tỷ tỷ sao không cùng tỷ ấy đi tới Trường Hà, ở lại đây làm gì?

- Sẽ có một ngày đệ đến Trường Hà nhưng không phải bây giờ.

Lâm Phong dứt lời thì nhìn qua Hàn Băng.

- Hàn Băng sư tỷ, đệ có vài chuyện muốn nhờ tỷ giúp, không biết có được không?

- Trở về rồi nói.

Hàn Băng khẽ gật đầu, cả đám người quay trở lại Thánh Thành, Lâm Phong ghé qua Vạn Bảo Các mua vài thứ sau đó đi thẳng về Thánh Cung.

Bên trong một căn phòng rộng lớn, Nam Cung Như Mộng nhìn quyển thượng cổ đan thuật trong tay, ánh mắt suy tư.

Bên trong thư tịch có ghi, muốn luyện thành thập nhất đan phải tìm một nơi có hỏa mạch, từ khi thiên địa biến đổi, linh mạch dần biến mất, Nam Hoang gần như không còn xuất hiện hỏa mạch.

- Chẳng lẽ phải đến Tây Hoang.

Tây Hoang là nơi duy nhất trên Thiên La đại lục vẫn còn hỏa mạch tồn tại, đây cũng là nơi tập trung nhiều đan sư ưu tú nhất đại lục, chỉ là đường đến Tây Hoang không dễ đi.

Đúng lúc này cửa phòng mở ra, một lão đầu bước vào.

- Tiểu thư, vẫn còn nghiên cứu đan thư sao?

- Không, ta đang suy nghĩ có nên đến Tây Hoang một chuyến không?

- Tây Hoang?

Lão đầu vừa nghe nói đến Tây Hoang, vẻ mặt trở nên lo lắng.

- Đường đến Tây Hoang ẩn chứa vô số nguy hiểm, tiểu thư nên thương lượng trước với các vị trưởng lão.

- Ta biết phải làm sao.

Ý nghĩ này chỉ vừa xuất hiện trong đầu của Như Mộng, dù nàng muốn đi đến Tây Hoang cũng phải đợi đến khi Vô Cực bí cảnh kết thúc.

- Tam thúc, thứ ta cần đã tìm được chưa?

- Tất cả đều ở trong này.

Lão đầu lấy ra một cái túi trữ vật đặt trước mặt Như Mộng, bên trong là toàn bộ thông tin liên quan đến Lâm Phong.

Từ khi được Lâm Phong cứu bên trong Cửu Huyền bí cảnh, Như Mộng đã cho người tìm hiểu thông tin về hắn, càng tìm hiểu về nam nhân này nàng lại càng cảm thấy kinh ngạc.

Vài năm trước, Lâm Phong chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, vài năm sau đan thuật của hắn đã vượt qua nàng, chỉ dùng vài năm tu luyện đã hơn nàng tu luyện mười mấy năm, thiên phú như thế này sao có thể tồn tại trên đời.

Lão đầu nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Như Mộng, nhỏ giọng thở dài.

- Lão phu thấy con người của Lâm Phong tham tài háo sắc, chúng ta có thể lợi dụng điểm này để lôi kéo hắn về Thánh Cung.

- Tam thúc từng dạy ta không nên đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài, thúc quên rồi sao?

Nói Lâm Phong tham tài thì Như Mộng còn tin, nếu hắn háo sắc thì sao có thể bỏ qua một nữ nhân như nàng.

- Vậy tiểu thư định làm như thế nào?

- Ta tự biết tính toán, tam thúc giúp ta chuẩn bị vài gốc địa cấp linh dược, phải là loại vẫn còn sinh mệnh, ta sẽ dùng đến.

- Tuân lệnh.

Bên trong một căn phòng khác của Thánh Cung, Lãnh Hàn Băng nhìn tờ pháp văn trên tay, sau đó lại nhìn Thiên Ảnh Ma Điêu bên cạnh.

- Ngươi có chắc đây là thú văn không?

- Sư tỷ có chuyện gì không ổn sao?

- Thứ này làm sao ngươi có được?

- Vô tình mua được.

Ngoại trừ thú văn thì những loại pháp văn còn lại khi vẽ lên người yêu thú không chỉ không có hiệu quả mà còn tổn thương đến cơ thể.

Lãnh Phi Dao ôm Ảnh Điêu trong lòng, ánh mắt cảnh giác nhìn tên sư đệ.

- Làm sao biết thứ đệ mua có phải là hàng thật hay không?

- Đơn giản, chỉ cần vẽ lên Ảnh Điêu là biết được thật giả.

- Không được, làm như vậy là bạo hành yêu thú.

Phi Dao suy nghĩ một chút rồi đưa ra một cái chủ ý mà nàng cho là tốt nhất.

- Hay là để tỷ tỷ vẽ thú văn lên người của đệ trước, sau đó sẽ vẽ lên thân của Ảnh Điêu.

- Nà ní?

Lâm Phong mở to mắt nhìn vị sư tỷ bên cạnh, thì ra địa vị của hắn trong lòng nàng còn không bằng cả một đầu yêu sủng, đau lòng.

- Thật ra đệ không chỉ mua được thú văn mà đệ còn mua được thú ngữ, tỷ có muốn thử không?

- Thật sao?

Phi Dao vừa nghe nói đến thú ngữ, hai mắt lấp lánh nhìn tên sư đệ trước mặt.

- Đệ thật sự biết thú ngữ?

- Nhìn cho kỹ, đệ chỉ làm một lần thôi.

Ánh mắt Lâm Phong híp lại nhìn Thiên Ảnh Ma Điêu, miệng liên tục lảm nhảm.

- Xong rồi.

- Đệ nói gì với tiểu điêu vậy?

- Tỷ hỏi nó không phải sẽ biết sao?

Thiên Ảnh Ma Điêu đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn Phi Dao, nó há miệng phát ra thanh âm líu lo.

- Ngốc nữ.

Phi Dao đứng hình mất vài giây, không ngờ con chim ngốc này lại dám mở miệng chửi nàng.

- Á… tiểu Phong tử, ta liều mạng với đệ.

- Phi Dao, không được làm loạn.

Lãnh Hàn Băng chỉ dùng một ánh mắt đã làm tiểu muội im lặng, nàng nhìn qua nam nhân bên cạnh.

- Là ai đã truyền thú ngữ cho ngươi?

- Là đệ vô tình mua được, sau đó tự học thành tài.

Mấy hôm trước, trong lúc lão đầu vẽ thú văn thì vô tình có nhắc đến thú ngữ, Lâm Phong thấy thú vị nên cũng học một ít.

Lãnh Hàn Băng nhìn Lâm Phong, giọng nói nghiêm túc.

- Chuyện ngươi biết được thú ngữ tuyệt đối không được nói với người ngoài.

Thú ngữ là một trong những thứ tuyệt mật của Ngự Thú Thánh Cung, vì để đảm bảo bí mật, chỉ có trưởng lão Thánh Cung được quyền tu luyện, dù là chấp sự, đệ tử chân truyền cũng không có tư cách để học.

Nếu để người của Ngự Thú Thánh Cung biết Lâm Phong cũng học được thú ngữ, nhất định sẽ mang lại không ít phiền phức cho hắn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận