Thiên La

Chương 149 Giao Chiến Mới

Lâm Phong nhìn lão đầu rời đi, đối thủ của hắn chỉ còn lại hắc chu và tên thanh niên gần đó, chỉ dựa vào hai tên này thì không thể ngăn hắn chạy thoát, nhưng với tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu thì sớm muộn cũng bị đuổi kịp.

Lâm Phong nhìn đầu hắc chu trước mặt, ánh mắt nghi ngờ.

- Hình như đầu thiên thú này hơi yếu thì phải?

Tuy trước mặt là một đầu thiên thú nhưng Lâm Phong có cảm giác chỉ cần hắn và Hàn Băng liên thủ là có thể áp chế được tên này, so với mấy đầu thiên thú lúc trước hắn gặp thì yếu hơn nhiều.

- Tiểu tử ngươi nói không sai, loại yêu thú được nuôi dưỡng thường có lực chiến yếu hơn yêu thú hoang dã vài phần.

- Lão biết điểm yếu của hắc chu ở đâu không?

- Dưới bụng.

- Vậy thì chiến thôi.

Lâm Phong ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay đi, hắc chu và thanh niên lập tức đuổi theo, Hàn Băng giơ lên pháp trượng, vài chục mũi băng tiễn xuất hiện chặn đường đối thủ.

Hắc chu giơ chân đá tan mấy mũi băng tiễn, nó há miệng phun tơ về phía Thiên Ảnh Ma Điêu, tên đệ tử Ngự Thú Thánh Cung thừa cơ bay tới phía trước chặn đường.

- Các ngươi không chạy thoát được đâu, đừng tốn công vô ích.

- Ăn một đao của lão tử.

Lâm Phong rút ra cốt đao chém tới, long khí bạo phát làm cho đầu yêu cầm của tên đệ tử Ngự Thú Thánh Cung hoảng loạn.

Hàn Băng kích hoạt pháp chỉ, hai đầu băng xà bay tới quấn chặt lấy yêu cầm của đối phương, sau lưng Lâm Phong hiện ra ngân dực, hắn bay tới trước mặt tên đệ tử Ngự Thú Thánh Cung, cốt đao chém thẳng vào đầu của yêu cầm.

- ÉC…

Yêu cầm bị đánh rơi xuống, thanh niên cũng rơi theo, kế hoạch của Lâm Phong là hạ tên đệ tử Ngự Thú Thánh Cung trước, sau đó sẽ đối phó hắc chu.

Thiên Ảnh Ma Điêu đổi hướng bay vòng quanh hắc chu, dựa vào tốc độ để né tránh công kích của đối thủ, mỗi lần yêu chu áp sát, Lâm Phong lập tức thả ra long khí, tuy không thể áp chế nhưng có thể hạn chế tốc độ hắc chu.

Bên kia chiến tuyến, Chu Vô Cửu cùng với 3 đầu thiên thú vây công Phong Thanh Thanh, sau một hồi giao chiến, lão dần chiếm được thượng phong, nếu là một tên vương giả bình thường thì đã sớm bị lão đánh bại.

- Phong ảnh.

Thân ảnh Phong Thanh Thanh đột nhiên biến mất rồi xuất hiện phía sau lão đầu, trường thương trong tay đâm về phía lão, vô số thương ảnh hiện ra.

- Phá.

Chu Vô Cửu tung chưởng đánh nát thương ảnh, đại thủ của lão vừa giơ lên thì Phong Thanh Thanh lại biến mất.

- Tiểu thuật của ngươi sao có thể qua được pháp nhãn của lão phu.

Đại thủ của Chu Vô Cửu kết ấn, hai mắt lão tỏa ra kim quang, đồng tử liên tục liếc nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại ở một khoảng không trước mặt.

- Diệt.

Xà vĩ lập tức quét về phía đó, thân ảnh Phong Thanh Thanh vừa hiện ra liền bị man ngưu hút tới.

Lão đầu vừa đánh vừa áp sát đối thủ, linh vực thi triển, muốn cùng 3 đầu thiên thú vây khốn Phong Thanh Thanh.

Phong Thanh Thanh mở ra linh vực chống đỡ, tu vi của nàng thua Chu Vô Cửu nhất kỳ nên linh vực không lớn như của lão, chỉ có thể dùng linh vực bảo vệ bản thân.

Lâm Phong vừa đánh với hắc chu vừa quan sát tình hình của bạo nữ, tiếp tục như thế này thì sớm muộn hắn cũng bị lão bắt được.

Ngân dực sau lưng Lâm Phong mở rộng, hắn bay về phía hắc chu, cốt đao trong tay chém xuống, mục tiêu là đỉnh đầu của yêu chu.

Hắc chu há miệng phun ra vài chục sợi tơ chắn đường Lâm Phong, thân thể lui lại né tránh công kích của đối thủ.

- Thiên Lý Tùy Hành.

Lâm Phong đột xuất hiện phía sau hắc chu, cốt đao lần nữa chém tới, yêu chu lập tức xoay người, dùng chân đỡ lấy.

- Tốc biến.

Thiên Ảnh Ma Điêu bất ngờ xuất hiện bên dưới hắc chu, Lãnh Hàn Băng giơ lên pháp trượng, vô số băng tiễn hợp nhất thành một mũi tiễn khổng lồ đâm vào bụng yêu chu.

- Khét…

Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Đỉnh đập thẳng vào đầu hắc chu rồi lập tức thu lại vào cổ nhẫn, động tác cực nhanh, ngay cả Chu Vô Cửu cũng chỉ nhìn thấy một tia sáng lóe lên, yêu chu của lão bị đánh rơi xuống.

- Muốn chết.

Chu Vô Cửu mở rộng linh vực về phía Lâm Phong, ngay lập tức hắn cảm giác có một đạo khí tức vô cùng nguy hiểm ập đến, Thiên Ảnh Ma Điêu xuất hiện mang theo Lâm Phong bay đi, hắc chu vừa rơi xuống lại tiếp tục đuổi theo phía sau.

Đúng lúc, này phía xa xuất hiện một đầu bạch sắc yêu cầm, trên lưng chở theo một lão đầu, ánh mắt lão nhìn về phía Chu Vô Cửu, giọng nói uy nghiêm.

- Không phải ngươi đang đào khoáng thạch sao, chạy đến đây đánh nhau làm gì?

- Tham kiến Lý trưởng lão.

Chu Vô Cửu vừa hành lễ vừa nói.

- Vô Cửu đang đào khoáng thạch thì bị đám tiểu bối làm phiền nên muốn dạy cho bọn chúng một bài học.

- Hừ.

Lý Hạo Nhiên nhìn hắc chu đuổi theo Lâm Phong, đại thủ giơ ra, một đạo khí tức hùng mạnh ập đến, phong vân nổi lên, thiên địa biến sắc.

Lâm Phong đối diện với lão đầu vừa xuất hiện, trong lòng dâng lên một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có, dù hắn có làm gì cũng không thể ngăn cản được đối phương.

Lãnh Hàn Băng lấy ra một tờ pháp chỉ chuẩn bị kích hoạt nhưng có người còn nhanh hơn cả nàng, một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện chắn trước người Lâm Phong.

- ẦM…

- Phụt…

Phong Thanh Thanh bị một chưởng của Lý Hạo Nhiên đánh bay đi, sắc mặt nàng tái nhợt, khóe miệng rỉ máu nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lão đầu đối diện, vẻ mặt không chút sợ hãi.

Lý Hạo Nhiên không ngờ một tên vương giả có thể chống đỡ một chưởng của lão, đại thủ lần nữa hướng về phía Phong Thanh Thanh vỗ tới.

Đúng lúc này, Lâm Phong xuất hiện phía trước Phong Thanh Thanh, hắn lấy ra một cái lệnh bài giơ về phía lão.

- Tiền bối nhìn xem đây là thứ gì.

Lý Hạo Nhiên vừa nhìn thấy thứ trong tay Lâm Phong liền dừng lại, ánh mắt nhìn kỹ tên tiểu tử trước mặt thêm vài lần.

- Ngươi là Lâm Phong.

- Chính là tiểu bối.

Chuyện Lâm Phong được ban thưởng Thánh Chủ Lệnh đã truyền khắp Nam Hoang, Lý Hạo Nhiên là trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung đương nhiên biết rõ.

- Chuyện hôm nay lão phu sẽ bỏ qua, các ngươi đi đi.

- Đa tạ tiền bối.

Lâm Phong ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay đi, Chu Vô Cửu chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn theo.

- Đám người này dám xem thường uy nghiêm của Thánh Cung, sao trưởng lão lại tha cho bọn chúng.

- Lão phu làm việc cần ngươi chỉ sao?

- Vô Cửu không dám.

Lý Hạo Nhiên nhìn tên chấp sự bên cạnh, giọng nói nghiêm nghị.

- Chuyện lần này có liên quan đến đại sự của Thánh Cung, nếu ngươi dám để xảy ra sai sót thì đừng trách lão phu vô tình.

- Thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Chu Vô Cửu vừa dứt lời liền cưỡi yêu cầm quay trở về sơn mạch, lão biết vị trưởng lão này nói được làm được, nếu xảy ra sai sót thì cái mạng của lão cũng khó giữ.

Thiên Ảnh Ma Điêu bay được nửa giờ thì dừng lại trên một ngọn cự sơn, Lâm Phong nhìn nữ nhân đã bất tỉnh trong lòng, sắc mặt vô cùng khó coi.

- Lão đầu, còn cứu được không?

- Thân thể và linh hồn đều bị tổn thương nhưng không nghiêm trọng, lấy Hộ Thần Giáp ra.

Thiên văn của Hộ Thần Giáp có thể bảo vệ linh hồn, Lâm Phong lấy thêm hai khối dưỡng hồn ngọc vừa đào được đặt lên người Phong Thanh Thanh.

- Dùng linh lực bảo vệ tâm mạch…

Lâm Phong làm theo lời của lão đầu, trước tiên phải bảo vệ linh hồn sau đó sẽ giúp Phong Thanh Thanh chữa thương, linh lực của hắn tràn vào cơ thể bạo nữ, cảm giác như muối bỏ biển.

- Hàn Băng sư tỷ, mau giúp đệ.

Lãnh Hàn Băng truyền linh lực vào cơ thể của Phong Thanh Thanh, Thiên Ảnh Ma Điêu đứng bên cạnh hộ pháp, thương thế của Phong Thanh Thanh có liên quan đến linh hồn, không cẩn thận sẽ để lại hậu quả khó lường.

========

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận