Thiên La
Chương 120 Chiến Thiên Tháp Mới
Lâm Phong nhìn tốc độ ăn của Hàn Băng đã tăng lên một chút nhưng hắn vẫn cảm thấy rất chậm, xem ra tâm tình của nàng không được tốt.
- Sư tỷ, có phải tỷ đang lo lắng cho trận đấu tiếp theo không?
Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, Bách Lý Tinh còn lợi hại hơn tưởng tượng của nàng, nếu không chuẩn bị kế hoạch từ trước có lẽ Cửu Huyền đã bị loại từ vòng đầu.
Phong Viêm ngồi bên cạnh cảm thán.
- Bách Lý Tinh đó đúng là lợi hại, tuy lần trước hắn thua Định Nhất sư huynh nhưng lúc đó tu vi của hắn thấp hơn sư huynh nhị kỳ, nghe nói tu vi bây giờ của tên đó đã đạt đến lục cấp đỉnh phong.
Lãnh Hàn Băng chỉ vừa tiến vào lục cấp hậu kỳ, dù là tu vi, kỹ năng, kinh nghiệm chiến đấu đều không bằng đối phương, muốn thắng được Bách Lý Tinh là rất khó.
Lâm Phong nghe gian thương nói thì cười khinh bỉ.
- Đệ thấy tên đó cố ý không đột phá vương giả chính là để trả thù Định Nhất sư huynh, đáng tiếc là lần này sư huynh không tham gia thi đấu.
- Chỉ sợ tên đó giận cá chém thớt.
Đây cũng là điều Hàn Băng lo lắng, không thể đánh bại được Lý Định Nhất sư huynh, Bách Lý Tinh có thể sẽ trút giận lên Cửu Huyền.
- Dù là như vậy thì có sao đâu?
Lâm Phong vẫn tĩnh như thường, vẻ mặt không chút lo lắng.
- Mọi người nghĩ thử xem, nếu chúng ta thắng thì có thêm 5 cái danh ngạch, thua thì có 20 cái danh ngạch, tính ra thua vẫn có lời.
Đám người bên cạnh mở to mắt nhìn thanh niên đối diện, cái lý thuyết trời ơi này không biết hắn đào ở đâu ra.
Lãnh Phi Dao phải dừng chuyện thưởng thức mỹ vị của nàng đệ giải thích cho tên sư đệ ngốc này hiểu.
- Sư đệ ngốc, nếu chúng ta thắng sẽ có 25 cái danh ngạch, thua thì chỉ có 20 cái thôi, đệ hiểu không?
- Dù sao mấy cái danh ngạch đó cũng đâu đến lượt chúng ta, mọi người lo lắng làm gì cho mệt.
Lâm Phong đã tính hết rồi, tổng số danh ngạch thu được chắc chắn không vượt quá 100 cái, trưởng lão có vài cái, chấp sự vài chục cái, còn chưa tính đám con ông cháu cha, không biết đến bao giờ mới đến lượt hắn.
Lãnh Phi Dao bĩu môi.
- Đệ đúng là một tên vô tâm, chẳng có tinh thần đồng đội gì cả.
- Chỉ cần Hàn Băng sư tỷ và Huân Vũ tỷ tỷ vui vẻ, chuyện còn lại đệ không quan tâm.
Hai nữ tử ngồi bên cạnh đều dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Lâm Phong, đối với nữ nhân, đôi khi một câu nói còn giá trị hơn cả một trận chiến thắng.
Sáng hôm sau, trận đấu cuối cùng vòng thứ nhất của ngũ cung đại hội tiếp tục diễn ra, khác với trận đấu đã diễn ra trước đó, trận đấu hôm nay ngoại trừ tìm ra hai đội tiến vào vòng trong còn có một ý nghĩa vô cùng đặc biệt đó là tìm ra đệ nhất thiên tài chiến đạo Nam Hoang.
Chiến sư là chức nghiệp có số lượng tu sĩ nhiều nhất trên đại lục cho nên có một ý nghĩa vô cùng to lớn, danh hiệu đệ nhất chiến sư vẫn là một cái gì đó rất khác biệt.
Quy tắc của trận đấu hôm nay là toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu sẽ tiến vào Chiến Thiên Tháp, thứ tự của các đội sẽ được xác định thông qua thành tích của đệ tử.
Chiến Thiên Tháp hay còn gọi là Cửu Thiên Tháp có tổng cộng 9 tầng, mỗi tầng có một cái trận pháp, chỉ khi phá được trận pháp mới có thể tiến lên tầng tiếp theo.
Lâm Phong nghe lão chấp sự đọc quy tắc, hắn cảm giác có gì đó không đúng.
- Vì cái gì mà đệ tử Chiến Cung lại đi phá trận?
Phong Viêm ngồi bên cạnh giải thích.
- Một khi có người bước vào Chiến Thiên Tháp, trận pháp sẽ lập tức kích hoạt, lúc đó sẽ có 10 nhân ảnh xuất hiện, tu vi tương đương với người phá trận, khi tiêu diệt hết tất cả nhân ảnh thì trận pháp sẽ được phá giải.
- Hình như cũng không khó lắm.
- Mỗi tầng sẽ cộng thêm 10 nhân ảnh, tức là tầng thứ 2 sẽ có 20 nhân ảnh, cứ thế mà tính lên.
- Thật là dã man.
Theo lời của Phong Viêm thì cứ lên một tầng sẽ tăng thêm 10 nhân ảnh, như vậy đến tầng thứ 9 sẽ có 90 nhân ảnh cùng lúc xuất hiện.
Lâm Phong nhìn tòa Cửu Thiên Tháp bên dưới chiến đài, bề ngoài cũng bình thường nhưng bên trong lại ẩn chứa một lối chơi phi nhân đạo.
- Phong sư huynh, từ trước đến giờ có ai lên đỉnh thành công không?
- Chưa từng nghe nói, đệ nhất thiên tài ngũ cung đại hội lần trước chỉ leo đến tầng thứ 6.
- Vậy cũng bá lắm rồi.
Một mình cân 60 tên đồng cấp, chỉ nghĩ thôi đã thấy lạnh người.
Mỗi nhân ảnh bị tiêu diệt sẽ rơi ra một cái lệnh bài, nhiệm vụ của đệ tử xông tháp là phải thu lại số lệnh bài đưa cho chấp sự để tính điểm.
Nửa giờ trôi qua, trận đấu bắt đầu, tu sĩ xông tháp đầu tiên là đệ tử của Vô Cực Thánh Cung, thanh niên này vừa bước vào thì tầng thứ nhất liền phát quang, một lúc sau thì tầng thứ hai cũng phát quang.
- Đệ tử tiếp theo.
Mỗi tầng chỉ chứa một đệ tử phá trận, người thứ nhất vừa bước lên thì người thứ hai lập tức bước vào, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Người bên ngoài sẽ không thể quan sát bên trong Cửu Thiên Tháp nhưng có thể biết người bên trong đang ở tầng nào.
Nửa ngày trôi qua, một đám thanh niên hưng phấn hét lên, bọn chúng nhìn thấy tầng thứ 5 của Chiến Thiên Tháp vừa phát quang.
- Hình như là đệ tử của Ngự Thú Thánh Cung.
- Ta nhận ra tên đó, đại hội lần trước hắn cũng bò lên được tầng thứ 5.
Thanh niên vừa dứt lời thì tầng thứ 5 liền trở lại bình thường, đệ tử khiêu chiến đã thất bại.
Phần lớn đệ tử chân truyền của Thánh Cung đều đạt đến tầng thứ tư, một tên có thể cân 40 tên có tu vi đồng cấp, tuy nhiên đây chỉ là khảo thí, thực lực của nhân ảnh kém xa tu sĩ bình thường.
Lâm Phong đang nhàm chán ngồi xem chợt nghe thấy đám đồng môn bên cạnh hét lên, đệ tử tiếp theo bước vào Chiến Thiên Tháp là Bạch Tinh, thanh niên này từng đánh ngang tay với Ngạo Minh, không biết sẽ leo tới tầng thứ mấy đây.
Nửa giờ trôi qua, tầng thứ 5 của Chiến Thiên Tháp lại phát quang, đến bây giờ thì Bạch Tinh là người thứ 6 leo lên được tầng thứ 5 nhưng vẫn chưa ai lên được tầng thứ 6.
Càng về sau, đệ tử leo tháp càng lợi hại, tốc độ phá trận càng nhanh, một giờ trôi qua, đến lượt Ngạo Minh vào tháp.
Toàn bộ đệ tử Cửu Huyền ở bên ngoài đều nín thở chờ đợi, Ngạo Minh chính là đệ nhất thiên tài Cửu Huyền Chiến Cung, là một trong những ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị đệ nhất thiên tài chiến đạo Nam Hoang.
- Mau nhìn, Ngạo Minh sư huynh đã lên đến tầng 5.
- Nhanh vậy sao?
Theo Lâm Phong quan sát thì tốc độ leo tháp của Ngạo Minh so với Bạch Tinh còn nhanh hơn vài phần, xem ra thực lực của thanh niên này lại tăng lên không ít.
- Mau nhìn, tầng thứ 6 vừa phát quang.
- Có sao? Sao ta không thấy.
Ngạo Minh từ trong Chiến Thiên Tháp bước ra, khóe miệng vẫn còn vương tơ máu, sắc mặt tái nhợt, vừa nhìn đã biết trọng thương, hắn chỉ vừa đặt chân vào tầng thứ 6 liền bị đánh bay ra ngoài.
Thêm một canh giờ trôi qua, Lưu Hoa Vân là người cuối cùng bước vào Chiến Thiên Tháp, tốc độ leo tháp của thanh niên này vô cùng khủng khiếp, chưa tới một giờ đã leo đến tầng thứ 6.
Hàng vạn tu sĩ trên khán đài cùng lúc nhìn về Chiến Thiên Tháp, cùng chờ đợi tu sĩ đầu tiên có thể thắp sáng tầng thứ 7, thời gian lặng lẽ trôi qua, linh quang ở tầng thứ 6 vụt tắt, Chiến Thiên Tháp chính thức đóng lại.