Thiên La

Chương 223 Tin Tức Mới

Tuệ Vân nhìn tên sư đệ trước mặt, giọng nói mang theo vài phần lo lắng.

- Đệ thật sự muốn tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường?

- Đúng vậy.

Lâm Phong gật đầu, kỳ ngộ như thế này hắn không thể bỏ qua nếu không sẽ bị lão đầu mắng chết, hơn nữa hắn cũng đã đồng ý giao dịch với yêu nữ rồi.

- Thời gian tiếp theo, đan hội phải nhờ vào mọi người.

- Chuyện này đệ không cần quan tâm, ta vừa lôi kéo được vài tên chân truyền đệ tử, bây giờ đan hội có rất nhiều nhân tài, thiếu đệ cũng không sao.

Phong Viêm mỉm cười nhìn tên sư đệ bên cạnh.

- Ta nghe nói bên trong Thượng Cổ Chiến Trường có rất nhiều hồn dược, trở về nhớ mang cho ta vài gốc?

Lãnh Phi Dao vừa nghe gian thương nói liền xen vào.

- Ta nữa, ta cũng muốn vài chục gốc.

- Linh dược thì không có nhưng linh hồn thì có một cái, ai muốn lấy không?

Hồn dược đâu phải muốn tìm là tìm được, dù Lâm Phong có tìm được thì cũng sẽ không giao cho hai tên bóc lột sức lao động này.

Sau khi bàn tính xong mọi chuyện, mọi người chuẩn bị rời đi, Tuệ Vân nhìn tên sư đệ bên cạnh.

- Bảo trọng.

- Đa tạ sư tỷ.

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tiểu sư đệ.

- Ngươi nhất định phải quay trở lại nếu không ta sẽ không trả linh thạch cho ngươi.

- Đệ biết rồi.

Phong Viêm vỗ vai Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy quan tâm.

- Đệ có di ngôn…

- Hử?

- Ý của ta là đệ còn chuyện gì chưa thực hiện được thì ta sẽ giúp đệ làm.

- Sư huynh nói thật sao?

Lâm Phong nhìn gian thương gật đầu liền nói ra nguyện vọng của mình.

- Nguyện vọng lớn nhất của đệ là có thể nhìn thấy ngàn vạn khối thượng phẩm linh thạch chất thành linh sơn.

- Khục khục… chúc đệ thượng lộ bình an, cáo từ.

Sau khi tiễn mọi người rời đi, Lâm Phong trở lại phòng tiếp tục nghiên cứu về Thượng Cổ Chiến Trường, lúc nãy hắn vừa lấy được vài thông tin từ chỗ của gian thương rất có giá trị.

Bên trong túi trữ vật Phong Viêm đưa cho Lâm Phong có mấy cái La Bàn Vĩnh Cửu, đây là thứ duy nhất có thể xác định được phương hướng bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.

La Bàn Vĩnh Cửu vốn có một cặp, kim la bàn luôn chỉ về phía la bàn còn lại, phạm vi hoạt động lên đến vạn dặm, người sử dụng sẽ đặt la bàn ở nơi cần đánh dấu còn bản thân sẽ giữ lại một cái.

Lần trước Thượng Cổ Chiến Trường mở ra, một số trưởng bối của Phong gia đã tìm được vài gốc linh dược hiếm nhưng vẫn chưa thành thục, bọn họ chỉ có thể để lại mấy cái La Bàn Vĩnh Cửu, đợi khi cổ môn mở ra lần nữa sẽ đến lấy.

- Không biết mấy thứ này có gần nhau không?

Lâm Phong nhìn mười mấy cái La Bàn Vĩnh Cửu trước mặt, ánh mắt trầm ngâm, trong số đám la bàn này có một cái là của Linh Mộng, trước tiên hắn phải chạy tới chỗ hẹn với yêu nữ giúp nàng tìm linh dược sau đó sẽ đến những nơi khác tầm bảo.

Theo ghi chép thì Thượng Cổ Chiến Trường rộng lớn không thua gì hoang vực, thời gian cổ môn mở ra chỉ hơn ba tháng nếu khoảng cách những nơi này quá xa thì hắn sẽ không kịp chạy tới.

Chưa kể đến lần này có không ít tu sĩ tham gia, Nam Hoang có ngũ cung, nếu mỗi cung có 5 vạn tu sĩ tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường vậy thì hắn sẽ tranh giành tài nguyên với 25 vạn tu sĩ, đó là còn chưa kể đến tu sĩ của các hoang vực khác, vừa nghĩ thôi đã thấy áp lực.

- Hài…

- Tiểu tử ngươi thở dài cái gì?

- Lần này có tới mấy chục vạn tu sĩ, một mình ta khó lòng mà cân hết.

- Theo lão phu biết thì số tu sĩ lần này so với lần trước đã ít hơn rất nhiều.

Theo tin tức mà Lâm Phong thu thập được, số tu sĩ tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường lần này so với lần trước ít hơn đến vài phần, nhất là Thánh Cung, số tu sĩ tham gia chỉ bằng một nửa lần trước.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt đột nhiên trở nên lo lắng.

- Chẳng lẽ bọn họ biết bên trong Thượng Cổ Chiến Trường đã không còn nhiều bảo vật nên không tham gia.

- Tiểu tử ngươi yên tâm, tài nguyên bên trong chiến trường vẫn còn rất nhiều.

Dù mỗi lần Thượng cổ Chiến Trường mở ra có tới mấy chục vạn tu sĩ tiến vào nhưng bảo vật bên trong chiến trường đều có yêu thú canh giữ, không phải muốn lấy là được.

Theo lão đầu suy đoán, nguyên nhân dẫn đến số lượng tu sĩ tham gia Thượng Cổ Chiến Trường suy giảm có thể liên quan đến Ma Giáo, sau khi U Minh Thánh Cung gia nhập, thực lực Ma Giáo tăng mạnh, bọn chúng nhất định sẽ tìm cơ hội để mở rộng địa bàn cho nên Thánh Cung phải giữ lại thực lực để đề phòng.

Lâm Phong vừa nghe lão đầu nhắc đến U Minh Thánh Cung, trong lòng chợt nhớ đến U Minh Ma Đao, hắn vẫn chưa quên đạo sát khí khủng bố mà ma đao tỏa ra, nếu mọi chuyện đúng như lão đầu dự đoán thì Thánh Cung đúng là gặp phiền phức lớn rồi.

Vài ngày trôi qua, không khí của ngũ đại Thánh Cung vẫn vô cùng nhộn nhịp, đại hội chiêu đồ vừa kết thúc bọn họ lại phải chuẩn bị cho Thượng Cổ Chiến Trường, đệ tử tới lui không ngừng, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có.

Không chỉ có Thánh Cung mà các đại gia tộc cũng bận rộn không kém, Liễu Mông nhìn bảng danh sách trong tay, bên trên là tên của tộc nhân Liễu gia sẽ tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường lần này.

Nói về mức độ nguy hiểm, Thượng Cổ Chiến Trường không thua kém gì Hoang Nguyên, mỗi lần cổ môn đóng lại thì số tu sĩ trở ra không bao giờ vượt quá bảy thành, cho nên chuyện chọn lựa tộc nhân tham gia là vô cùng quan trọng.

Tộc nhân của gia tộc không giống với đệ tử của Thánh Cung, số lượng vô cùng hạn chế, mất đi một người là mất đi một phần thực lực, lựa chọn như thế nào để vừa thu được kết quả vừa bảo toàn thực lực của gia tộc không phải là chuyện dễ.

Trong lúc Liễu Mông đang suy nghĩ phải lựa chọn tộc nhân nào thì ngoài cửa truyền đến tiếng động.

- Có chuyện gì?

- Tộc trưởng, Nam Cung chấp sự có chuyện muốn gặp người.

- Mời vào.

Lúc sau, một nữ tử bên ngoài bước vào, nàng vận hoàng y, dáng người uyển chuyển, mỗi bước chân đều toát lên vẻ đẹp thanh nhã thoát tục, giọng nói nhẹ nhàng.

- Như Mộng tham kiến Liễu tiền bối.

- Tiểu Mộng tìm lão phu có chuyện gì sao?

- Có một vị đạo hữu muốn cùng với tộc nhân của Liễu gia kết thành đạo lữ, hôm nay Như Mộng đến là để giúp vị đạo hữu đó chuyển lời.

- Là chuyện này sao?

Liễu Mông nhíu mày, ánh mắt ẩn hiện kinh ngạc, chuyện mà đối phương nói đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của lão.

Tuy Nam Cung Như Mộng là thiên tài ưu tú nhất Trường Hà Thánh Cung nhưng nàng chỉ thích bế quan tu luyện, một lòng cầu đạo, hiếm khi xen vào chuyện của gia tộc.

Người có thể khiến cho nha đầu này phá bỏ quy tắc nhất định không phải là kẻ vô danh tiểu tốt, nghĩ đến đây trong lòng Liễu Mông lại có chút chờ mong.

- Không biết là cao nhân phương nào lại để ý đến tộc nhân của Liễu gia?

- Người này chắc tiền bối cũng đã nghe qua, hắn chính là đệ nhất thiên tài Cửu Huyền Đan Cung, Lâm Phong.

- Là tiểu tử đã đánh bại thiên tài Tây Hoang?

- Là hắn.

Phải thừa nhận danh tiếng của Lâm Phong thời gian gần đây lên như diều gặp gió, tu sĩ khắp Nam Hoang có lẽ đều đã nghe qua cái tên này.

Liễu Mông là tộc trưởng của Liễu gia đương nhiên phải để ý đến mấy tên thiên tài này, nếu có thể chiêu mộ vào gia tộc sẽ có lợi ích rất lớn.

- Không biết là nha đầu nào trong Liễu gia lại được một thiên tài như vậy nhìn trúng?

- Là Liễu Huân Vũ.

Như Mộng vừa dứt lời, vẻ mặt Liễu Mông liền biến sắc, nếu là vài năm trước thì lão sẽ lập tức gật đầu nhưng bây giờ tình thế đã khác.

=======

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận