Thiên La
Chương 148 Biến Cố Mới
Số Diệt Hồn Thạch trong tay Lâm Phong đã đủ để luyện chế vài thanh hồn binh địa cấp, dù có trừ hao thì cũng không cần phải dùng nhiều như vậy.
- Chẳng lẽ lão muốn mở kho vũ khí sao?
- Thiên cơ bất khả lộ.
- Không nói thì thôi.
Lâm Phong ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay vòng quanh dãy sơn mạch, một giờ sau, hắn lại tìm được một chỗ đào khoáng thạch nhưng thứ đào được không phải là khoáng thạch mà là một đống linh thạch.
- Muh ha ha ha… nhân phẩm của lão tử lại bạo phát.
Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong đào được hơn 2 vạn trung phẩm linh thạch cùng với mấy chục vạn hạ phẩm linh thạch, tuy số lượng không nhiều nhưng ngửi thấy mùi linh thạch là tinh thần của hắn lại hưng phấn.
Trên đường đi, thỉnh thoảng Lâm Phong lại gặp vài tên đệ tử Thánh Cung, hắn vừa đào khoáng vừa giao dịch, số hồn thạch trong người không ngừng tăng lên.
Khi Lâm Phong bay tới gần một cái sơn mạch thì bị một đám người chặn lại.
- Nơi này tạm thời do Ngự Thú Thánh Cung tiếp quản, người không phận sự cấm vào.
Thiên Ảnh Ma Điêu đổi hướng bay đi, thanh niên dẫn đầu đệ tử Ngự Thú Thánh Cung nhỏ giọng nói với tên sư đệ bên cạnh.
- Bám theo tên đó.
- Tuân lệnh.
Lâm Phong vừa bay được một lúc thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi sắp gặp hạn rồi.
- Có chuyện gì sao?
- Có một tên đang bám theo.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt mờ mịt, hình như hắn đâu có đắc tội với đám người này.
Bên trên một ngọn cự sơn, mười mấy tên đệ tử Ngự Thú Thánh Cung đang chăm chỉ đào khoáng thạch, bên cạnh có một lão chấp sự đứng nhìn, nhiệm vụ của lão là giám sát đám đệ tử này.
Đúng lúc này, một thanh niên tiến lại gần lão chấp sự, nhỏ giọng nói.
- Chấp sự đại nhân, đệ tử vừa nhìn thấy Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Tên tiểu tử đó cũng đến đây?
- Chính mắt đệ tử nhìn thấy.
- Cũng tốt, đỡ tốn công lão phu đi tìm.
Lão đầu vừa dứt lời liền cùng với thanh niên rời đi, một đầu yêu cầm từ bên trong sơn mạch bay ra, tốc độ vượt xa Thiên Ảnh Ma Điêu.
- ÉC…
Cách đó không xa, Lâm Phong đột nhiên hạ lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu dừng lại, ánh mắt hắn nhìn về một góc của bí cảnh.
- Tới rồi.
Một đầu yêu cầm từ phía chân trời bay về phía Lâm Phong, tốc độ còn nhanh hơn Thiên Ảnh Ma Điêu vài phần, yêu cầm dừng lại đối diện Ảnh Điêu, phía trên chở theo một già một trẻ.
Lão đầu mỉm cười nhìn Lâm Phong.
- Lão phu nghe nói Cửu Huyền xuất hiện một thiên tài đan đạo, không ngờ hôm nay lại may mắn gặp được.
- Tiền bối quá lời.
Lâm Phong mỉm cười đáp lễ.
- Không biết tiền bối xưng hô thế nào?
- Lão phu họ Chu là nội môn chấp sự Ngự Thú Thánh Cung.
- Thì ra là Chu chấp sự, không biết chấp sự vì sao lại chặn đường đi của tiểu bối.
Chu Vô Cửu thở dài.
- Lão phu vừa thu phục được một đầu yêu cầm nhưng không cẩn thận lại để nó trốn thoát nên giờ phải đi tìm.
- Tiền bối có đại sự bên người, tiểu bối không làm phiền, cáo từ.
- Tiểu hữu dừng bước, đầu yêu cầm của tiểu hữu từ đâu mà có được, có thể cho lão phu biết không?
Lâm Phong gật đầu.
- Yêu cầm của tiểu bối là đấu giá được ở Vạn Bảo Các.
- Vậy thì đúng rồi, đầu yêu cầm của lão phu sau khi chạy thoát đã bị người của Vạn Bảo Các bắt được, lão phu muốn lấy lại nhưng bất thành.
Lão vừa nói vừa tiến lại gần Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Lão phu muốn mua lại đầu yêu cầm của tiểu hữu, có được không?
- Tiểu bối tạm thời không có ý định bán yêu cầm.
Thì ra lão đầu này đang đánh chủ ý lên yêu cầm của lão tử, Lâm Phong ra lệnh cho Ảnh Điêu lùi lại, ánh mắt hắn khẽ nhìn băng nữ bên cạnh, cả hai đều hiểu được ý định trong mắt đối phương.
Lão đầu mỉm cười.
- Nếu lão phu vẫn muốn trao đổi thì sao?
Đúng lúc này, một giọng nói khinh bỉ truyền tới.
- Ỷ lớn hiếp nhỏ, đám lão đầu các ngươi ngoài mấy trò này thì còn trò nào khác không?
Phong Thanh Thanh dùng ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn lão đầu, mười mấy năm trước, đám lão đầu của Phong gia bắt mẫu thân nàng giam vào cấm địa, đến giờ nàng vẫn không có thiện cảm với đám lão đầu.
Chu Vô Cửu nhíu mày, ánh mắt hung tàn nhìn nữ tử đối diện.
- Tiểu bối vô tri, lão phu sẽ thay trưởng bối dạy dỗ ngươi.
Lão đầu vừa dứt lời thì một đầu lục sắc yêu xà xuất hiện tấn công Phong Thanh Thanh, cùng lúc đó, một đầu hắc sắc yêu chu phóng về phía Lâm Phong.
Yêu thú khi đột phá thiên cấp có thể tự do phi hành, chỉ là tốc độ của bọn chúng không thể so với yêu cầm đồng cấp.
Yêu xà vừa lướt tới liền bị Phong Thanh Thanh đánh cho lui lại, trên thân xuất hiện vài vết thương.
- Lão đầu, xem ra đầu tiểu xà của lão không dạy được ta.
Phong Thanh Thanh tay nắm trường thương, cơ thể lơ lửng giữa không trung, khí tức vương giả bạo phát, xét về cấp độ tu vi thì nàng còn cao hơn cả đầu yêu xà của lão.
Chu Vô Cửu lấy ra một viên thú châu kích hoạt, thêm một đầu man ngưu xuất hiện tấn công Phong Thanh Thanh, khí tức của man ngưu so với yêu xà còn mạnh hơn một bậc.
Một vị luyện thú sư khi bước vào vương giả có thể ký kết khế ước với bốn đầu yêu thú, tuy lão đã có đủ yêu sủng nhưng Thiên Ảnh Ma Điêu có tìm năng vô cùng lớn, một khi được bồi dưỡng chắc chắn sẽ vượt xa đầu yêu cầm của lão.
Trường thương trong tay Phong Thanh Thanh đâm về phía man ngưu, thanh âm như kim loại va chạm, từng tia lửa lóe để lại vài vết mờ trên cơ thể yêu ngưu.
Bên kia chiến tuyến, Lâm Phong và Hàn Băng hợp sức đối phó với hắc chu, hắn điều khiển Thiên Ảnh Ma Điêu né tránh công kích của đối thủ để băng nữ tìm cơ hội tấn công.
Hàn Băng giơ lên lam quang pháp trượng, vô số băng tiễn bắn về phía hắc chu, băng tiễn vừa chạm vào yêu chu liền vỡ nát, rõ ràng không thể phá được phòng ngự của đối thủ.
Lão đầu nhìn hai đầu yêu thú giao chiến với Phong Thanh Thanh dần chiếm thế thượng phong, lão cưỡi yêu cầm bay đến chỗ Lâm Phong.
- Lâm tiểu hữu đừng tốn công vô ích, Thiên Ảnh Ma Điêu nhất định thuộc về lão phu.
Hắc chu há miệng phun ra hàng trăm sợi tơ kết thành một cái lưới lớn chụp xuống Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Tốc biến.
Ảnh Điêu đột nhiên biến mất sau đó xuất hiện phía trên hắc chu, lam quang lóe sáng, một khối băng điêu khổng lồ từ trên cao đâm thẳng xuống đầu yêu chu.
Đúng lúc này, yêu cầm của lão chấp sự bay tới, song dực vỗ về phía Lâm Phong tạo thành vô số phong nhận cắt nát khối băng điêu.
Song dực yêu cầm tiếp tục hướng về phía Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ tới, Lâm Phong vừa tránh được phong nhận thì bị yêu tơ công kích, cứ tiếp tục như thế này thì sớm muộn cũng bị lão bắt được.
- XÈ…
Đúng lúc này, đầu lục xà đang giao chiến với Phong Thanh Thanh đột nhiên hét lớn một tiếng, dưới cổ xuất hiện vết thương, yêu huyết từ đó liên tục phun ra.
Lão đầu nhìn thấy liền tức giận hét lớn.
- Ngươi dám đả thương yêu sủng của lão phu?
- Thì sao?
- Đừng trách lão phu hạ thủ vô tình.
Chu Vô Cửu ra lệnh cho thanh niên bên cạnh cầm chân Lâm Phong, lão cưỡi yêu cầm bay tới chỗ Phong Thanh Thanh, lúc đầu lão chỉ muốn áp chế đám tiểu tử này để cướp lấy Thiên Ảnh Ma Điêu, nhưng khi nhìn thấy yêu sủng bị thương, lão quyết định thay đổi chủ ý, nhất định phải dạy cho đám tiểu tử này một bài học nhớ đời.