Thiên La
Chương 114 Thay Người Mới
Phong Viêm đứng bên cạnh giải thích.
- Lâm sư đệ là đang kính phục sư huynh, không chỉ biết luyện đan mà còn tinh thông cả bói toán.
- Có phải hai đệ nghi ngờ ta giở trò không?
- Huynh có giở trò hay không phải hỏi Tuệ Vân sư tỷ mới biết được.
Tất cả ánh mắt đều nhìn về phía Tuệ Vân chờ đợi câu trả lời nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, lão chấp sự trầm giọng.
- Được rồi, chuyện này để lúc khác giải quyết, Vương Lăng mau đi gọi tiểu tử kia vào đây.
- Tuân lệnh.
- Đợi đã.
Vương Lăng vừa xoay người thì bị Lâm Phong gọi lại, lão chấp sự nhíu mày.
- Ngươi còn gì muốn nói sao?
- Đệ tử biết một vị sư tỷ có thể luyện thành lục đan, người đó cũng có mặt ở đây.
- Không thể nào.
Vương Lăng lập tức phủ nhận, trong số đệ tử Thánh Cung chỉ có 3 người luyện thành lục đan, từ khi nào lại có kẻ thứ tư.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt nghi ngờ của lão chấp sự liền khẳng định.
- Vị sư tỷ đó thật sự có thể luyện thành lục đan, nếu đệ tử có nửa lời dối trá sẽ chấp nhận chịu phạt.
Phong Viêm ở bên cạnh cũng hùa theo.
- Đệ tử xin dùng danh dự đảm bảo, lời của Lâm sư đệ hoàn toàn là sự thật.
Ngay cả Tuệ Vân cũng đứng ra.
- Nếu Lâm sư đệ nói sai, đệ tử tình nguyện chịu phạt.
Lão chấp sự hết cách đành phải cho người gọi vị sư tỷ thần bí kia vào, đến khi nhìn thấy người mà Lâm Phong đề cử, lão chấp sự chợt có xúc động muốn xoay người bỏ chạy.
Lãnh Phi Dao vừa bước vào phòng liền chạy tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
- Tiểu Phong tử, đệ có bị làm sao không?
- Đệ không sao, chỉ là tạm thời không dùng được linh lực.
- Là tên khốn nào hại đệ, ta nhất định phải đánh hắn một trận.
- Chuyện đó để sau này tính, bây giờ đệ có một chuyện muốn nhờ sư tỷ giúp…
Sau khi nghe hết mọi chuyện, vẻ mặt của Phi Dao càng trở nên lo lắng.
- Ta… ta sợ không làm được.
- Đệ tin sư tỷ sẽ làm được.
- Nhưng mà…
- Một viên đan dược 1 vạn khối trung phẩm linh thạch, có được không?
Lãnh Phi Dao lập tức gật đầu, chỉ cần nàng hoàn thành tốt nhiệm vụ hôm nay thì số linh thạch nàng mượn Lâm Phong sẽ được xóa hết.
- Vì trong quá trình chuẩn bị xuất hiện một vài vấn đề nên trận đấu sẽ diễn ra chậm hơn thời gian dự kiến nửa giờ, hết.
Sau khi lão chấp sự bước xuống đài thì đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung từ bên trong bước ra, như vậy là toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đều có mặt đầy đủ.
Trên khán đài, Lãnh Hàn Băng lập tức rời đi, ở một nơi gần đó, Liễu Huân Vũ cũng rời đi, hai nàng đều vội vã chạy về khu vực dành cho đệ tử Cửu Huyền.
Lãnh Hàn Băng là đệ tử Cửu Huyền nên có thể dễ dàng tiến vào nhưng Huân Vũ thì bị ngăn lại bên ngoài.
- Để cho nàng vào.
Tên hộ vệ vừa nghe Hàn Băng nói liền thả ngươi, dù có chuyện gì xảy ra thì cũng có người gánh thay hắn.
Huân Vũ dùng ánh mắt cảm kích nhìn Hàn Băng, cả hai nàng nhanh chóng chạy tới chỗ của Lâm Phong nhưng còn chưa tới nơi đã thấy hắn đi từ bên trong ra.
- Hàn Băng sư tỷ, Huân Vũ tỷ tỷ sao hai người lại đến đây?
Lâm Phong dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hai nữ tử trước mặt, theo lý thì bây giờ hai nàng đang ở Chủ Cung theo dõi trận đấu.
Liễu Huân Vũ bước tới bên cạnh Lâm Phong kiểm tra, nàng nhận ra linh lực trên người hắn đã biến mất, vẻ mặt lo lắng.
- Có chuyện gì xảy ra?
- Đệ không sao, chỉ là cắn nhầm Hóa Linh Đan nên tạm thời không thể sử dụng linh lực.
Nhìn ánh mắt quan tâm của hai nữ tử bên cạnh, trong lòng Lâm Phong dâng trào cảm giác ấm áp, nhân sinh mấy ai được như hắn.
- Hai tỷ đến rất đúng lúc, có thể đưa đệ đến Chủ Cung không? Bây giờ đệ thật sự đi không nổi.
- Để ta.
Hai nàng cùng lúc trả lời, ánh mắt chờ đợi cùng nhìn nam nhân đối diện.
- Hay là đệ tự đi sẽ tốt hơn.
Lâm Phong chọn một người sẽ làm cho người còn lại thất vọng, hắn chầm chậm hướng Chủ Cung đi đến, mỗi giây một bước, tốc độ chậm như rùa bò.
Liễu Huân Vũ nhìn nữ tử bên cạnh.
- Hàn Băng đạo hữu, làm phiền đạo hữu mang hắn đến Chủ Cung.
Hàn Băng gật đầu, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ dán lên người Lâm Phong sau đó mang hắn lướt đến Chủ Cung.
Lâm Phong vừa bị nhấc lên liền xoay người ôm chặt lấy eo thon của Hàn Băng, cảm giác mềm mịn, hương thơm ngọt ngào làm cho lòng người say đắm.
Đôi gò má của Hàn Băng ửng hồng, khí tức nam tử ập đến làm cho nàng có chút loạn nhịp.
- Thả ta ra.
- Đệ sợ a.
Tất cả đều nằm trong gian kế của Lâm Phong, chỉ cần một trong hai nàng chịu mang hắn đến Chủ Cung thì hắn có thể danh chính ngôn thuận chiếm được tiện nghi.
Lão đầu thở dài.
- Tiểu tử, chiếm tiện nghi của người khác không phải là đạo quân tử.
- Quân tử gì tầm này.
Khi ba người Lâm Phong đến Chủ Cung thì trận đấu đã bắt đầu, quy tắc thi đấu ngày hôm nay là luyện chế địa cấp Ngọc Linh Đan, thứ tự của các đội sẽ dựa vào số lượng, chất lượng và thời gian luyện chế đan dược để xác định.
Lâm Phong nhìn vào vị trí của tiểu sư tỷ, nàng đang tập trung luyện đan, trên ngọc thủ lấp lánh hỏa quang, đó chính là Hỏa Vân Chỉ lấy được trong đại hội đấu giá ở Vạn Bảo Các.
Lãnh Hàn Băng nhìn tiểu muội thi đấu, trong lòng có chút lo lắng, Phi Dao sở hữu thiên phú đan đạo cực cao nhưng bản tính của nàng lười biếng, kết quả là đan đạo vẫn chậm chạp không chịu tiến lên.
Lần này Phi Dao đại diện cho Thánh Cung thi đấu lỡ như không làm tốt sẽ bị trách phạt, lúc đó Lãnh gia cũng khó nói.
Lâm Phong đứng bên cạnh có thể cảm giác được nỗi lòng của Hàn Băng, hắn nhỏ giọng trấn an nàng.
- Sư tỷ yên tâm, tốc độ luyện đan của Phi Dao sư tỷ chỉ kém bình thường một chút nhưng kết quả sẽ không làm chúng ta thất vọng.
Liễu Huân Vũ nhìn về phía đệ tử Trường Hà Thánh Cung, ánh mắt dừng lại trên người Nam Cung Như Mộng, trong lòng dâng lên một cảm giác khâm phục.
Dù xung quanh Nam Cung Như Mộng là những thiên tài đan đạo ưu tú nhất Nam Hoang nhưng nàng vẫn nổi bật hơn tất cả, nàng như minh nguyệt trên cao, lộng lẫy và rực rỡ, thiên tài bên cạnh giống như tinh tú, có tỏa sáng bao nhiêu cũng chỉ có thể làm nền thôi.
Nam Cung Như Mộng diễm lệ động nhân kết hợp với hoàng y lại thêm vài phần khí chất cao quý, không chỉ dung mạo mà đan thuật cũng vượt trội, từng động tác mềm mại uyển chuyển như lưu thủy hành vân, xem nàng luyện đan mà cứ ngỡ như xem vũ khúc, cuốn hút không rời.
- Thành đan rồi, Nam Cung sư tỷ đã bắt đầu thành đan rồi.
- Nhanh như vậy sao ?
Đan đỉnh của Nam Cung Như Mộng rung lên, thất đan từ bên trong đỉnh bay ra, tất cả đồng nhất, đều là thượng phẩm đan dược.
- Quá xá đỉnh.
- Và đây là Nam Cung sư tỷ.
- Đúng là nữ thần trong lòng ta, sư tỷ mãi đỉnh.
Đệ tử Trường Hà hò hét như được mùa, hôm qua bọn chúng đã kiềm nén từ đầu đến cuối nên hôm nay nhất định phải xả hết.
Ngay cả lão đầu cũng khen ngợi.
- Nha đầu này được lão phu chỉ dạy ít nhất cũng có thể luyện thành thập đan.
- Vậy ta thì sao?
- Cũng là thập đan nhưng là nhiều nhất.
Lâm Phong biết lão đầu đang đả kích hắn, thiên tài như hắn sao có thể dừng lại ở thập đan, nhất định phải là thập nhị đan.