Thiên La

Chương 186 U Minh Thánh Khố 1 Mới

Không chỉ Lâm Phong mà tam nữ cũng chú ý đến bức bích họa, ngọc thủ Linh Mộng đặt lên họa đồ, linh lực vừa truyền vào liền trở về cơ thể nàng.

- Thứ này không đơn giản, không phải cứ truyền linh lực vào là có thể phá giải.

Lâm Phong bước tới gần bức bích họa, đại thủ chạm vào họa đồ, miệng không ngừng lảm nhảm.

- Lão đầu, đến lúc thể hiện rồi.

- Muốn mở được cái đại môn này cần phải có chìa khóa.

- Ặc, sao lão không nói sớm.

- Vậy sao tiểu tử ngươi không hỏi sớm.

Lâm Phong liếc nhìn tam nữ đứng bên cạnh, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, giờ mà bỏ đi chắc là không quê đâu.

- E hèm, lúc nãy ta bị trọng thương, tạm thời vẫn chưa thể dùng linh lực.

Linh Mộng lạnh lùng nhìn Lâm Phong, nếu không phải tên khốn kiếp này vừa cứu nàng một mạng thì nàng đã động thủ.

- Ngươi có thể phá giải cái trận đồ này không?

- Chuyện đó không khó, chỉ là muốn mở được thánh khố thì cần phải có chìa khóa.

- Ngươi nói thứ này?

Linh Mộng lấy ra một cái lệnh bài màu đen ném cho Lâm Phong, đây là thứ nàng lấy được từ chỗ U Minh Thánh Chủ, thứ có thể đặt chung với U Minh Ma Đao chắc chắn không phải phàm vật.

Lâm Phong nhận lấy lệnh bài, vẻ mặt nghi ngờ, hắn cũng không biết cái thứ đen thui này có phải là chìa khóa hay không.

- Lão đầu, thứ này có phải chìa khóa không?

- Nó đó.

Sau khi được lão đầu khẳng định, Lâm Phong tiến lại gần bức bích họa, song thủ đặt lên họa đồ, linh lực vận chuyển, họa tiết dần chuyển động.

Thời gian trôi qua, sắc mặt Lâm Phong tái nhợt, linh lực sớm đã cạn kiệt, hắn phải dùng đến viên Phục Linh Đan thứ 3 để duy trì, vô số họa tiết trên bức bích họa dần ghép lại thành một cái đại môn, giữa đại môn có một cái lỗ hỏng, hình dáng tương tự như cái lệnh bài Linh Mộng đã lấy được từ chỗ U Minh Thánh Chủ.

Lâm Phong lấy lệnh bài đặt vào lỗ trống, hắc quang tỏa sáng, đại môn bên trong bức bích họa dần mở ra.

- ẦM… ẦM… ẦM…

Mặt đất dưới chân truyền đến từng cơn chấn động, đại môn U Minh bảo khố gần như mở ra cùng lúc với đại môn bên trong bức bích họa, Linh Mộng lập tức hóa thành một đạo hồng quang lướt đi.

- Yêu nữ đứng lại.

Lâm Phong lập tức đuổi theo, khi hắn tiến vào bên trong bảo khố thì đã không còn nhìn thấy bóng dáng của yêu nữ.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Nha đầu kia ở phía trước.

Trước mặt Lâm Phong có 5 cái thông đạo, hắn chạy vào cái ở giữa, hai bên của thông đạo có rất nhiều phòng, cuối thông đạo có một cái cầu thang dẫn lên phía trên.

Lúc này Linh Mộng và Phong Thanh Thanh đang đứng cuối cầu thang, không phải hai nàng đang chờ Lâm Phong mà là vì nơi nối giữa hai tầng có cấm chế, không thể phá vỡ.

- Cổ nhân nói không sai, tuyệt đối không thể tin vào nữ nhân.

Lâm Phong vừa dứt lời thì hàn khí từ sau lưng thổi tới, nơi này không chỉ có hai nữ nhân trước mặt mà còn có một nữ tử luôn đi theo phía sau của hắn.

Lâm Phong biết bản thân lỡ lời, hắn vội chạy tới chỗ cầu thang, ánh mắt đề phòng nhìn hai nữ tử đối diện.

- Hai ngươi muốn làm trái giao ước sao?

Linh Mộng mỉm cười.

- Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn lên trên nhìn thử.

- Nhìn mặt lão tử ngốc lắm hử?

Lâm Phong chỉ vào một khoảng trống bên dưới chân cầu thang.

- Hai ngươi xuống đó đợi, khi nào ta lấy đủ ba vật phẩm sẽ cho vào.

- Tùy ngươi.

Linh Mộng bước xuống cầu thang, đợi khi cấm chế được phá giải thì nàng sẽ xông vào, với tốc độ của nàng chắc chắn sẽ lên trước tên khốn đó, Phong Thanh Thanh cũng rời đi.

Lâm Phong quay qua nhìn Hàn Băng đứng bên cạnh.

- Hàn Băng sư tỷ có thể giúp đệ phong ấn lối vào có được không?

Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, băng trượng giơ lên, một đạo lam quang che kính lối vào tầng thứ hai, lúc này Lâm Phong mới yên tâm lấy ra Thông Thiên Lệnh phá vỡ cấm chế, hắn chuẩn bị bước lên tầng trên thì giọng nói của Linh Mộng truyền đến.

- Chờ đã.

- Có chuyện gì?

- Ngươi phải dùng tâm ma đại thệ, không được sử dụng không gian trữ vật để thu vật phẩm.

- Chẳng lẽ ngươi còn không tin nhân phẩm của ta?

Lâm Phong nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Linh Mộng, hắn chợt nhớ ra một chuyện, nữ nhân này không phải không tin hắn mà là nàng hoàn toàn không có niềm tin vào nam nhân.

Lâm Phong phát tâm ma đại thệ xong liền tiến vào tầng thứ hai, Phong Thanh Thanh chợt bước lên cầu thang, nàng đi được vài bước thì bị Linh Mộng chặn lại.

- Ngươi muốn phá hủy giao ước?

- Chẳng lẽ ngươi không muốn tiến vào?

- Đó là chuyện của ta.

Linh Mộng mỉm cười nhìn Phong Thanh Thanh, muốn xông vào tầng trên phải vượt qua Hàn Băng mà nàng lại không bao giờ muốn tổn thương vị tỷ muội này.

Diện tích tầng trên nhỏ hơn bên dưới rất nhiều, nơi này chỉ có một cái thông lộ, hai bên thông lộ tổng cộng có 5 căn phòng, Lâm Phong tùy tiện tìm một căn phòng đẩy cửa bước vào.

Trước mặt Lâm Phong có mấy cái kệ lớn, trên mỗi kệ đều có vài chục bình ngọc, không cần nghĩ cũng biết bên trong chắc chắn là đan dược, mỗi bình ngọc đều có cấm chế bảo vệ.

- Thiên cấp đan dược, Phục Hồn Đan.

Lâm Phong dừng lại trước một bình đan dược, ánh mắt tràn đầy kích động, Phục Hồn Đan có thể khôi phục tất cả thương tổn của linh hồn, mỗi viên có giá lên đến vài vạn thượng phẩm linh thạch.

Lâm Phong dùng Thông Thiên Lệnh phá hủy cấm chế bên ngoài sau đó cầm lấy bình đan dược lên xem, vừa chạm vào bình đan dược, vẻ mặt hắn lập tức thay đổi, hắn vội mở bình ngọc ra xem, bên trong hoàn toàn trống không.

- Không lẽ thời gian quá lâu nên đan dược đã tan biến.

- Không thể nào.

Lão đầu lập tức phủ nhận.

- Thiên dược có thể tồn tại hàng vạn năm, dù đan dược có tan biến thì bên trong bình ngọc cũng phải lưu lại chút vết tích.

Lâm Phong nhìn vào bên trong bình ngọc, ngay cả một chút tro bụi cũng không có, đan dược không tan biến thì chắc chắn đã bị lấy đi, ánh mắt hắn nhìn qua vài chục bình đan dược còn lại, một dự cảm bất an dâng trào trong lòng.

Liên tục vài cái cấm chế bị phá vỡ vẫn không tìm được một viên đan dược nào, khi mở bình đan dược thứ năm ra thì bên trong có ba viên đan dược đồng nhất.

- Phù… mém chút dọa chết lão tử.

Lâm Phong mở thêm vài cái cấm chế, phát hiện phần lớn đan dược ở nơi này đã bị lấy, chỉ còn lại vài bình là có đan dược.

- Sao đám người kia lại không lấy hết đan dược? Không lẽ bọn chúng biết ta sẽ đến lấy nên chừa lại vài bình?

- Có lẽ sau khi trận đại chiến năm đó kết thúc, một vài tên đã trọng thương nên dùng đan dược chỗ này để chữa trị.

Trên mỗi cái bình ngọc đều có ấn ký, một khi mang ra bên ngoài sẽ kích hoạt cấm chế, có lẽ đám người khi không muốn phiền phức nên đã để mấy cái bình ngọc ở lại.

Phần lớn đan dược có giá trị đều đã bị lấy đi, số còn lại tuy cũng rất có giá trị nhưng không phù hợp với Lâm Phong nên tạm thời để lại, chút nữa sẽ đến lấy.

Lâm Phong vừa định rời phòng thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, lão phu có ý này…

- Làm như vậy có được không?

- Được hay không thì phải thử mới biết.

- Tiền bối dạy phải.

Lâm Phong vừa dứt lời liền quay trở vào phòng, sau đó lấy ra một cái hộp ngọc rồi thu mười mấy viên đan dược vào, theo như giao dịch thì hắn được chọn trước 3 vật phẩm, hộp ngọc có thể xem là một vật phẩm, hộp ngọc là của hắn cho nên số đan dược bên trong hộp ngọc cũng là của hắn.

=======

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận