Thiên La
Chương 193 Tặng Quà Mới
Vài ngày tiếp theo, số tu sĩ còn lại bên trong phong linh vẫn tiếp tục tìm kiếm bảo vật, tàn dư của U Minh Thánh Cung đã bỏ chạy, yêu thú cũng rút lui, không còn ai có thể ngăn cản tu sĩ tầm bảo.
Khi bọn họ tiến vào U Minh Thánh Khố thì phát hiện nơi này vô cùng hỗn loạn, bảo vật rơi đầy đất, nhất định là đã có người đến trước.
- Chắc chắn là do đám dư nghiệt kia gây ra.
Phần lớn mọi người đều cho rằng U Minh Thánh Cung đã càn quét bảo vật bên trong thánh khố, chỉ chừa lại những thứ không đáng giá, nếu là tu sĩ bên ngoài tiến vào thì đã mang hết bảo vật rời đi.
Tuy những thứ có giá trị đã bị lấy đi nhưng số bảo vật còn lại vẫn rất nhiều, chỉ tính riêng số bảo vật ở tầng cuối cùng cũng đủ cho ngũ đại Thánh Cung ổn định một thời gian.
Trong khi đám tu sĩ ngoài kia đang điên cuồng tầm bảo thì Lâm Phong lại đang nhàn nhã ngồi trong phòng thưởng trà cùng mỹ nhân.
- Huân Vũ tỷ tỷ, vết thương của tỷ thế nào rồi?
- Đa tạ Lâm đạo hữu quan tâm, vết thương của ta đã hoàn toàn hồi phục.
Liễu Huân Vũ nhìn nam nhân đối diện, ánh mắt thoáng do dự.
- Lâm đạo hữu, thứ ta nhờ đạo hữu tìm giúp không biết thế nào rồi?
- Có phải là thứ này không?
Lâm Phong lấy ra một cái địa đồ đặt lên bàn, Liễu Huân Vũ nhìn một lúc cũng không biết đây có phải là thứ gia tộc cần tìm hay không, văn tự bên trên địa đồ nàng hoàn toàn không đọc được.
Lâm Phong chỉ vào một nơi trên địa đồ.
- Nơi được đánh dấu này chính là U Minh Tổ Địa.
- Đạo hữu có thể đọc được văn tự này sao?
- Cũng không có gì khó.
Tuy Huân Vũ không thể đọc được văn tự nhưng bên trong Liễu gia chắc sẽ có người hiểu được, chỉ cần mang địa đồ về kiểm tra thì biết có đúng là thứ gia tộc của nàng đang tìm hay không.
Trong lúc Huân Vũ suy nghĩ thì Lâm Phong nhanh tay lấy lại địa đồ.
- Chàng…
- Thứ này ta phải dùng mạng để đổi lấy, sao có thể dễ dàng đưa cho người ngoài.
- Lâm đạo hữu yên tâm, Liễu gia nhất định sẽ bỏ ra cái giá xứng đáng để đổi lấy.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn nữ tử đối diện, khóe môi khẽ nhếch lên.
- Nếu đệ mang thứ này đến Liễu gia cầu thân, tỷ đoán xem bọn họ có đồng ý không?
- Làm sao ta biết được.
Liễu Huân Vũ vội quay đi, gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, nhịp tim không ngừng gia tốc, trong lòng xuất hiện niềm vui khó tả, tên nam nhân này lúc nào cũng làm cho nàng kinh ngạc.
Lâm Phong nhìn bộ dáng e thẹn của nữ tử đối diện, trong lòng thầm đắc ý, ngoài mặt lại tỏ ra do dự.
- Nhưng mà lúc trước đệ từng hứa sẽ giúp tỷ tìm địa đồ, bây giờ địa đồ đã tìm được theo lý thì phải đưa cho tỷ.
Liễu Huân Vũ trừng mắt nhìn tên nam nhân trước mặt.
- Thứ này là Lâm đạo hữu tìm được, muốn đưa thì đạo hữu tự đi mà đưa, không liên quan đến ta.
Huân Vũ vừa dứt lời liền xoay người rời đi, vừa đi được vài bước thì giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Huân Vũ tỷ, đợi chút đã.
- Có chuyện gì?
- Đệ có thứ này muốn tặng cho tỷ?
Lâm Phong lấy ra một cái ngọc giản truyền công đưa cho Huân Vũ, thứ bên trong ghi lại chính là U Minh Đoạt Thiên, một trong những thuật pháp nổi danh của U Minh Thánh Cung.
Lúc ở bên trong U Minh bảo khố, Lâm Phong quyết tâm tranh giành U Minh Đoạt Thiên với Linh Mộng là vì hắn muốn sao chép lại một bản tặng cho Huân Vũ.
Huân Vũ nhận lấy ngọc giản, ánh mắt của nàng thoáng hiện qua chút kinh ngạc rồi mang trả lại cho Lâm Phong.
- Thứ này đạo hữu cứ giữ lấy.
- Huân Vũ tỷ, bộ công pháp này rất lợi hại, tỷ thật sự không muốn tu luyện sao?
- Đạo hữu quên huyết mạch Liễu gia từ đâu mà có được rồi sao?
Lâm Phong vỗ đầu, sao hắn lại quên mất chuyện này, vị tiền bối Liễu U kia chính là truyền nhân của U Minh Thánh Cung, nhất định đã học qua U Minh Đoạt Thiên, vậy thì Liễu gia tất nhiên cũng sẽ có bộ công pháp này.
Huân Vũ nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Lâm Phong, nàng khẽ mỉm cười.
- Tâm ý của đạo hữu Huân Vũ sẽ ghi nhớ.
Vì Liễu gia có U Minh Đoạt Thiên nên Huân Vũ càng hiểu rõ giá trị của bộ công pháp này, cho nên nàng cũng hiểu rõ tấm lòng của Lâm Phong.
Lâm Phong nghe Huân Vũ nhắc đến huyết mạch thì chợt nhớ tới một thứ, hắn lấy ra một cái bình ngọc đưa cho nàng, đây là một trong những thứ Lâm Phong đã lấy được ở tầng thứ 3 của U Minh bảo khố, theo lão đầu suy đoán thì thứ này có thể liên quan đến huyết mạch của Huân Vũ.
- Đây là…
Huân Vũ vừa nhìn thấy bình ngọc trong tay Lâm Phong, huyết mạch trong cơ thể liền có phản ứng, giống như muốn phá thể chui ra, nàng vội vận công áp chế.
Đột nhiên Huân Vũ nhớ đến một thứ, bên trong tổ địa của Liễu gia có một cái hắc hồ, nghe phụ thân nàng nói đó là nơi Liễu U tiền bối lưu lại huyết mạch nhưng so với bình ngọc trong tay Lâm Phong chẳng đáng là bao.
Huân Vũ nhớ rất rõ, lúc nàng ở bên trong tổ địa thì huyết mạch trong cơ thể cũng không có phản ứng mạnh mẽ như lúc này, chứng tỏ huyết mạch bên trong bình ngọc của Lâm Phong còn nhiều hơn Liễu gia tổ địa.
Tổ địa chính là căn cơ của Liễu gia, chỉ một chút huyết mạch của Liễu U tiền bối để lại đã giúp Liễu gia trở thành đại tộc hơn ngàn năm, vậy số huyết mạch trong tay Lâm Phong sẽ đáng giá như thế nào, Huân Vũ hoàn toàn không dám nghĩ đến.
Lâm Phong nhìn nữ tử trước mặt đột nhiên ngẩn người, hắn nhỏ giọng hỏi.
- Huân Vũ tỷ tỷ, tỷ có sao không?
- Ta… ta không sao.
Huân Vũ hít sâu vài hơi để áp chế kích động trong lòng, ánh mắt do dự nhìn nam nhân bên cạnh.
- Chàng thật sự muốn tặng thứ này cho ta sao?
- Tất nhiên.
- Chàng có biết thứ này đáng giá bao nhiêu không?
- Ta không biết nhưng ta biết thứ này chắc chắn không thể so với nàng.
Huân Vũ ngẩn người, ánh mắt ửng đỏ nhìn nam nhân đối diện, đột nhiên nàng bước tới bên cạnh hắn, ngọc thủ ôm lấy Lâm Phong, môi chạm môi.
Lâm Phong cảm giác đôi môi hắn vừa chạm vào một thứ vừa mềm vừa ngọt, cảm giác tê dại truyền đến toàn thân làm cho hắn nhất thời không kịp phản ứng, chỉ biết đứng im chịu trận.
Lão đầu thở dài.
- Hài… tiểu tử ngươi có được không, không được thì để lão phu.
- Lão không lượn đi cho nước nó trong.
Lâm Phong ôm lấy nữ tử trong lòng, nhiệt tình đáp trả đối phương, đến khi Huân Vũ chịu không nổi mà đẩy hắn ra thì khung cảnh hương diễm này mới dừng lại.
Gương mặt xinh đẹp của Huân Vũ lúc này đã ửng hồng như quả mọng, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng tên nam nhân đối diện, trong lòng có chút lo lắng, không biết hắn có cho rằng nàng là nữ nhân không biết xấu hổ không.
Huân Vũ lén nhìn Lâm Phong, nhỏ giọng nói.
- Vừa rồi… chuyện đó…
Lâm Phong không đợi nàng nói hết lời, hắn lập tức bước tới ôm lấy Huân Vũ vào lòng.
- Ta không biết, vừa rồi là nàng chủ động, nàng phải chịu trách nhiệm với ta.
- Hừ, rõ ràng ta mới là người chịu thiệt.
Giọng nói của Huân Vũ mang theo vài phần u oán, khóe môi nàng khẽ cong lên, dịu dàng ôm lấy Lâm Phong vào lòng.
- Huyết mạch chàng cứ giữ lại, sau này sẽ có chỗ dùng.
Lâm Phong muốn cầu thân với Liễu gia chỉ với một tấm địa đồ vẫn chưa chắc đã thành công nhưng nếu có thêm huyết mạch thì Huân Vũ tin chắc các vị trưởng bối trong tộc sẽ đồng ý, đừng nói là nàng cho dù hắn có muốn toàn bộ thiên chi kiêu nữ của Liễu gia cũng không phải là không thể.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!