Thiên La

Chương 199 Giao Dịch Mới

Hàn Băng nhận lấy hộp ngọc, nắp hộp mở ra, bên trong là một cái kim tỏa, ngọc thủ của nàng nhẹ nhàng chạm vào thứ bên trong hộp ngọc, không một chút lạnh lẽo mà chỉ có cảm giác ấm áp dâng trào bên trong cơ thể.

Đây không chỉ là một cái kim tỏa mà còn là minh chứng cho sự nỗ lực của Lâm Phong, hắn không cần dựa vào Lãnh gia cũng có thể mang đến cho Hàn Băng một cuộc sống tốt đẹp.

- Đa tạ.

Hàn Băng cẩn thận thu lại hộp ngọc, ánh mắt lạnh lùng có thêm vài phần ôn nhu, ngọc thủ nắm lấy tay Lâm Phong.

- Chàng có thể cùng ta đi dạo hoa viên một lúc không?

- Chỉ cần là nơi nàng muốn đến, ta nhất định sẽ đi cùng.

Giữa muôn ngàn đóa hoa rực rỡ, cả hai cùng dạo bước chốn hồng trần, thiên địa vạn vật như tĩnh lặng, chỉ còn lại một đóa hoa tình dần hé nở.

Lại thêm vài ngày trôi qua, thời gian Thánh Cung chiêu đồ ngày một đến gần, Lâm Phong tạm thời ngừng tu luyện để giành thời gian chuẩn bị cho đại hội.

Hắn vừa từ chỗ Tuệ Vân sư tỷ trở về thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đã đứng đợi bên ngoài cửa phòng.

- Xem ra lại có chuyện chẳng lành.

Bình thường Linh Mộng sẽ không tìm Lâm Phong, một khi nàng tìm hắn thì chỉ có hai trường hợp, một là có chuyện muốn hắn giúp, hai là bây giờ tâm tình của yêu nữ không tốt muốn tìm hắn để xả giận.

Lâm Phong theo huyết y nhân đến Thánh Nữ Phủ, vừa bước vào bên trong liền nhìn thấy có không ít người ở nơi này.

- Yêu nữ lại muốn giở trò gì đây?

Phần lớn người bên trong phủ là trung niên và lão đầu, y phục trên người của bọn họ cũng không phải đồng phục của Thánh Cung, nhất định là được yêu nữ mời từ bên ngoài về.

Lâm Phong đi lướt qua đám người bên trong đại sảnh sau đó dừng lại trước phòng của yêu nữ, hai tên huyết y nhân thông báo một tiếng rồi rời đi để lại hắn một mình đứng trước cửa phòng.

Giọng nói lười biếng từ bên trong phòng truyền ra.

- Muốn ta khiêng ngươi vào sao?

Lâm Phong đẩy cửa bước vào, bộ dáng hiên ngang, vẻ mặt bất cần, ánh mắt nhàm chán nhìn nữ tử đối diện.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Nghe nói gần đây ngươi thường đến Bách Luyện Phong luyện tập?

- Chẳng lẽ đệ tử Đan Cung không thể đến Bách Luyện Phong?

- Tất nhiên là có thể.

Linh Mộng mỉm cười.

- Nếu ngươi muốn luyện tập như vậy ta có thể phái vài tên thuộc hạ giúp ngươi.

- Có chuyện gì thì nói, ta không có thời gian đùa giỡn với ngươi.

- Ngươi cũng không ngốc.

Lâm Phong nhếch môi, tuy hắn không có học thức như lão đầu nhưng cũng hiểu cái gì gọi là vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.

- Đừng tưởng khen ta vài câu thì ta sẽ giúp ngươi.

- Ngươi có nhìn thấy đám người bên ngoài kia không?

- Thì sao?

- Hôm nay bọn họ đến đây là vì ngươi.

Mấy hôm trước, Linh Mộng đã bí mật cho người truyền tin đến toàn bộ gia tộc bên trong địa phận của Cửu Huyền Thánh Cung, chỉ cần bọn họ chịu ủng hộ nàng thì tộc nhân của bọn họ sau khi tiến vào Đan Cung sẽ được đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang đích thân chỉ dẫn.

Sau khi đánh bại Nam Cung Như Mộng, danh tiếng của Lâm Phong lên cao như diều gặp gió, cho nên khi nghe được thông báo của Linh Mộng thì hơn một nửa số gia tộc đã lập tức đồng ý.

- Ta phản đối.

Luyện đan kiếm linh thạch là lý tưởng vĩ đại của Lâm Phong, bây giờ bảo hắn truyền nghề lại, lỡ như sau này bị đám người kia tranh giành thì sao, chuyện ngu ngốc như vậy một thiên tài như hắn sẽ không làm.

- Ngươi không đồng ý?

- Sao ta có thể đồng ý?

Linh Mộng nhìn vẻ mặt Lâm Phong không giống như đang đùa giỡn, xem ra nàng đã đánh giá quá cao tên nam nhân này.

Nếu Lâm Phong có thể chỉ dẫn cho đám tộc nhân kia thì hắn chính là ân sư của bọn chúng, tuy thực lực của gia tộc không thể so với Thánh Cung nhưng mấy chục gia tộc cộng lại thì không thể xem thường.

Quan trọng là Linh Mộng đã hứa với đám người kia, một khi thất hứa thì thanh danh của nàng nhất định sẽ bị ảnh hưởng.

- Ngươi dám trái lệnh của Thánh Nữ?

- Dù ngươi là Thánh Nữ cũng không thể ép buộc đệ tử làm trái thánh quy.

Lâm Phong đắc ý nhìn yêu nữ.

- Ngươi đừng quên thánh quy nghiêm cấm đệ tử kéo bè kết phái, tranh đấu nội bộ.

- Ngươi đừng tưởng có Lãnh gia chống lưng thì ta không dám làm gì ngươi.

- Ta một lòng trung thành với Thánh Cung, dù ngươi có đe dọa thế nào cũng vô dụng thôi.

Linh Mộng nhíu mày, ánh mắt tức giận, khí tức vương giả tràn về phía tên nam nhân đối diện.

Lâm Phong đang yên lành đột nhiên cảm giác như bị thái sơn áp đỉnh, hắn lập tức vận linh lực chống cự nhưng chưa được bao lâu thì đã bị Linh Mộng ép đến không ngóc đầu lên được.

- Ta cho ngươi thêm một cơ hội.

- Ngươi… đừng… mơ.

Linh Mộng nhìn tên nam nhân trước mặt vẫn ngoan cường chống cự, nàng thu lại ngọc thủ, khí tức vương giả dần tan biến, Lâm Phong đã lập được không ít đại công cho Thánh Cung dù không có Lãnh gia chống lưng thì nàng cũng không thể ra tay với hắn.

- Nói điều kiện của ngươi đi.

Lâm Phong chật vật đứng dậy, hắn lén thu ma trận vào giới chỉ, để đề phòng bất trắc, Lâm Phong đã bày mấy cái ma trận cả bên trong và bên ngoài Thánh Cung, chỉ cần có biến là lập tức kích hoạt.

Lâm Phong chuẩn bị từ chối thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, đồng ý đi.

- Như vậy chẳng phải ta sẽ chịu thiệt sao?

- Nếu tiểu tử ngươi không đồng ý thì danh dự của hỏa nha đầu sẽ mất hết, hơn nữa chuyện này ngươi cũng có chỗ tốt.

Bây giờ không giống với lúc trước, chuyện quan trọng trước mắt là phải gia tăng thực lực, nếu Lâm Phong cứ lao đầu vào luyện đan sẽ không có thời gian để tu luyện.

Không bằng cứ để đám người kia giúp Lâm Phong luyện đan, tuy số lượng linh thạch kiếm được sẽ bị giảm đi một ít nhưng hắn lại có nhiều thời gian để tu luyện.

Lâm Phong do dự một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý với lão đầu, ngoài mặt vẫn do dự không quyết.

- Thôi được rồi, nể tình Hàn Băng sư tỷ ta sẽ giúp ngươi lần này.

- Ngươi không cần điều kiện gì sao?

- Ta làm chuyện này là vì Hàn Băng sư tỷ, không phải vì ngươi.

Lâm Phong vừa dứt lời liền xoay người rời đi, bộ dáng không chút do dự, hắn vừa đi được vài bước thì giọng nói của Linh Mộng truyền đến.

- Chờ đã.

- Có chuyện gì?

- Đây là phần của ngươi.

Linh Mộng lấy ra một cái túi trữ vật ném cho Lâm Phong, sau khi từ tàn tích U Minh trở về, Linh Mộng đã mang số bảo vật lấy được bên trong bảo khố giao dịch với Thánh Cung, theo thỏa thuận thì Lâm Phong sẽ có ba phần.

Lâm Phong nhận lấy túi trữ vật, thần thức vừa đảo qua, gương mặt liền hiện rõ hưng phấn, bên trong có đúng 1500 vạn trung phẩm linh thạch.

- Nếu Thánh Nữ không còn chuyện gì nữa thì đệ tử xin cáo từ.

Lâm Phong vừa rời phòng liền được huyết y nhân dẫn đến đại sảnh, trước tiên hắn chào hỏi vài câu với đám người xung quanh, sau đó vào thẳng chính sự.

- Các vị tiền bối yên tâm, tiểu bối sẽ làm hết sức, nhất định không phụ sự kỳ vọng của các vị.

- Tất cả nhờ vào Lâm tiểu hữu.

Ba ngày sau, năm trăm đệ tử Thánh Cung tập trung bên trong Chủ Cung, đứng ở vị trí trên cao là thánh chủ Mã Vạn Long, phía sau lão là trưởng lão Thánh Cung.

Trước khi bắt đầu đại hội chiêu đồ, đích thân Thánh Chủ phải thực hiện một số nghi thức, sau đó lại đọc thêm một bài thánh văn và cuối cùng là lễ tiễn đưa.

=======

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận