Thiên La

Chương 152 Tụ Hợp Mới

Lâm Phong nhìn Thiên Ảnh Ma Điêu giả ngơ, giận tới méo mặt, mấy hôm trước hắn thấy Ảnh Điêu vất vả tìm kiếm hồn thạch nên đã thưởng cho vài sợi Ngân Tâm Thảo giúp tên này gia tăng linh trí, không ngờ lại nuôi ra một đầu bạch nhãn điêu.

Phong Thanh Thanh tìm một chỗ ngồi xuống, nàng nhìn tinh tú trên cao, gương mặt xinh đẹp mỉm cười dịu dàng, không lâu nữa nàng sẽ được gặp lại mẫu thân.

Một lúc sau, Lãnh Hàn Băng từ trong hang động bước ra thì nhìn thấy lưu manh bị treo trên cây, bộ dáng vô cùng thảm hại, chân tay đều bị trói, miệng cũng bị bịt kín, ánh mắt đáng thương nhìn nàng.

- Có chuyện gì?

- UUUU…

Phong Thanh Thanh mỉm cười.

- Không có gì, ta sợ hắn rơi xuống nên giúp hắn thôi.

Lãnh Hàn Băng lướt tới chỗ lưu manh, giúp hắn thoát khốn, Lâm Phong vừa rơi xuống đất liền kể khổ.

- Hàn Băng sư tỷ, đệ cảm thấy nữ nhân đó không được bình thường, tỷ nên tránh xa một chút, đêm nay đệ sẽ vào động ngủ với tỷ.

- Đêm nay ta ngủ bên ngoài.

Lâm Phong chưa kịp phản ứng thì nhìn thấy Hàn Băng đã bay lên cành cây, chẳng lẽ đêm nay hắn lại phải ngủ trên cây.

Sáng hôm sau, Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục hướng về phía Vô Cực Thánh Thụ bay đi, trên đường đi, Lâm Phong tiện thể ghé thăm không ít động phủ của yêu thú.

Có vương giả tọa trấn, Lâm Phong dễ dàng càn quét toàn bộ gia sản của đám yêu thú, bên cạnh đó, hắn còn cùng với tu sĩ giao dịch hồn thạch, lúc này số lượng hồn thạch trong người Lâm Phong đã lên đến vài chục cân, trong số đó có hơn 5 cân Diệt Hồn Thạch.

Với số hồn thạch trong tay, Lâm Phong có thể luyện chế gần trăm thanh địa cấp hồn binh nhưng lão đầu vẫn chưa hài lòng.

Cách đó không xa, vài vị trận sư từ bên trong một ngọn cự sơn bước ra, bộ dáng có chút chật vật, cả đám hướng về Lý Hạo Nhiên hành lễ, một tên nói bằng giọng cung kính.

- Trưởng lão, kỳ trận đã được thăm dò xong.

- Rất tốt.

Lý Hạo Nhiên gật đầu, ánh mắt nhìn mấy lão đầu xung quanh.

- Không biết có vị nào muốn cùng lão phu vào bên trong đại trận không?

- Lý lão đầu, ý lão là sao?

- Các vị cũng thấy rồi đó, vì để phá giải kỳ trận mà ba vị chấp sự của Ngự Thú Thánh Cung đã bỏ lỡ cơ duyên to lớn, các vị đâu thể ngồi không mà hưởng, có đúng không?

Đám lão đầu nhìn nhau, ý của đối phương đã quá rõ ràng, muốn vào trận phải bỏ ra thành ý nếu không thì cứ ở bên ngoài đợi người của mình phá trận.

Những người tụ tập bên ngoài thiên địa kỳ trận không phải là trưởng lão, chấp sự thì cũng là thiên kiêu Thánh Cung, bên cạnh còn có Thánh Nữ và Thánh Tử, gia tài của đám người này chắc chắn không ít.

Một lão đầu cất giọng hỏi.

- Nói điều kiện của lão đi.

- Mỗi người 1 vạn khối thượng phẩm linh thạch, không thể thương lượng.

- Lão định thừa nước đục thả câu?

- Các vị đồng ý thì cùng lão phu vào trong, không đồng ý thì thôi, sao có thể nói lão phu thừa nước đục thả câu.

Đám trưởng lão nhìn nhau, 1 vạn khối thượng phẩm linh thạch đối với bọn họ không phải là con số lớn nhưng phía sau vẫn còn mấy chục tên đệ tử, cộng hết lại sẽ ra một con số khổng lồ.

Lý Hạo Nhiên mỉm cười nhìn đám lão đầu xung quanh.

- Các vị đạo hữu cứ từ từ thương lượng, lão phu sẽ ở dưới gốc Vô Cực Thánh Thụ chờ đợi.

- Đợi đã.

Đám lão đầu trở lại gọi đám đệ tử đến bàn luận, tên nào đủ linh thạch thì theo trưởng lão vào bên trong, số còn lại sẽ tiếp tục ở bên ngoài chờ đợi, đến khi thiên địa kỳ trận hoàn toàn bị phá giải thì có thể tiến vào.

Trịnh Luân nhìn Linh Mộng vẫn đứng yên, hình như không có ý định tiến vào kỳ trận.

- Không muốn vào trong sao?

- Liên quan gì đến ngươi.

- Ta nghe nói muội sắp đột phá, tu luyện bên dưới thánh thụ sẽ có lợi cho muội.

Linh Mộng xoay người rời đi, trong lòng thoáng qua cảm giác cô độc, nếu được lựa chọn một lần nữa có lẽ nàng sẽ chọn đi cùng với Hàn Băng, xung quanh càng nhiều người chỉ làm cho nàng càng cảm thấy bản thân lạc loài.

Nửa giờ trôi qua, phần lớn tu sĩ đã tiến vào thiên địa kỳ trận, một số ít không mang đủ linh thạch nên phải ở bên ngoài chờ đợi nhưng bọn họ lại không cảm thấy nhàm chán.

Tuy không thể tu luyện dưới gốc Vô Cực Thánh Thụ nhưng có thể ngắm nhìn mỹ nữ cũng không tệ, Nam Hoang Nhị Mộng không phải lúc nào cũng có cơ hội được chiêm ngưỡng.

Linh Mộng không muốn tiến vào kỳ trận, Nam Cung Như Mộng muốn tiến vào nhưng lại không thể, trưởng lão Trường Hà Thánh Cung vẫn chưa đến, một mình nàng xong trận sẽ rất nguy hiểm.

Như Mộng nhìn lão đầu bên cạnh.

- Chẳng lẽ xảy ra chuyện rồi sao?

- Tiểu thư không cần lo lắng, quá trình xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn nhưng các vị trưởng lão đã giải quyết xong, có lẽ bây giờ đang trên đường đến đây.

Mục tiêu của Trường Hàn Thánh Cung không chỉ có Vô Cực Thánh Thụ mà còn có hỏa nguyên dược, lúc đầu mọi chuyện vô cùng thuận lợi, trưởng lão Trường Hà Thánh Cung dựa vào tấn công bất ngờ đã khiến cho đám yêu thú không kịp đề phòng, từ đó thu hoạch được không ít linh dược.

Nhưng khi bọn họ tiến vào Xích Viêm Cốc, không hiểu vì sao lại bị một đám thiên thú vây đánh, giống như bọn chúng đã chuẩn bị từ trước, đáng giận hơn là sau khi đại chiến một trận, cuối cùng phát hiện bên trong hang động chỉ có vài gốc linh dược.

Một vị trưởng lão Trường Hà Thánh Cung thở dài.

- Chắc là có người đã đến trước chúng ta.

- Để lão phu biết được tên khốn nào đã làm ra chuyện này nhất định sẽ đập chết hắn.

Lâm Phong đang ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu tu luyện đột nhiên thấy lạnh người, ánh mắt vô thức nhìn qua bạo nữ bên cạnh.

Từ lúc tập kích Phong Thanh Thanh thất bại, Lâm Phong luôn giữ khoảng cách an toàn với bạo nữ, hắn cảm giác nữ nhân này có gì đó rất khác lạ nhưng lại không thể diễn tả thành lời.

Ánh mắt Phong Thanh Thanh thỉnh thoảng lại dừng trên người Lâm Phong, tuy hai bên đã giao dịch nhưng nàng vẫn chưa lấy được Thánh Chủ Lệnh nên vẫn phải canh chừng hắn cẩn thận.

Trong khoảng thời gian quan sát, Phong Thanh Thanh chợt nhận ra tên dâm tặc này cũng không đáng ghét như trong tưởng tượng của nàng, tuy không phải chính nhân quân tử nhưng cũng không phải là loại tiểu nhân hèn hạ, ít ra vẫn có thể tin tưởng.

- Hừ, nếu ngươi dám nuốt lời thì đừng trách ta.

Thiên Ảnh Ma Điêu như lưu tinh lướt qua bầu trời, theo tính toán thì chỉ còn vài canh giờ nữa là Lâm Phong sẽ đến được chỗ của Vô Cực Thánh Thụ, lần này nhờ có Ảnh Điêu và ẩn tức thú văn nên tốc độ của hắn mới nhanh như vậy, có thể rút ngắn gần nửa tháng thời gian.

Vài canh giờ trôi qua, giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, đến nơi rồi.

Phía trước Lâm Phong xuất hiện một ngọn cự sơn, xung quanh có không ít tu sĩ đang tu luyện, ánh mắt hắn đảo qua đám người bên dưới vài lần, không ngờ lại nhìn thấy một số gương mặt thân quen.

Thiên Ảnh Ma Điêu lượn một vòng rồi đáp xuống, đám người gần đó đã sớm nhận ra có người ngồi trên yêu cầm nên vẫn nhắm mắt tu luyện.

- Hàn Băng.

Linh Mộng nhìn thấy Thiên Ảnh Ma Điêu, gương mặt xinh đẹp thoáng qua chút kinh ngạc, không ngờ Lâm Phong lại chạy đến nơi này nhanh như vậy, tên khốn kiếp này đã đến vậy thì vị tỷ muội tốt của nàng cũng sẽ ở đây.

=====

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận