Thiên La
Chương 147 Giao Dịch Mới
Sau khi thu hết khoáng thạch, Lâm Phong tiếp tục ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay theo hướng lão đầu chỉ định, còn hắn thì ngồi tán dóc với lão.
- Tiền bối đúng là quá đỉnh, ngay cả nơi có hồn thạch cũng tìm được.
- Thiên địa vạn vật đều có sự liên kết, chỉ cần quan sát địa thế thì có thể đoán được vài phần.
- Chỉ vài phần đã đào được chừng ấy khoáng thạch, nếu thêm vài phần nữa chẳng phải sẽ kiếm bộn sao?
Lão đầu thở dài, làm gì có chuyện dễ ăn như vậy, lão phải mất thời gian cả đêm để quan sát thiên tượng, mật độ linh khí, hướng gió… muốn có được thành quả như ngày hôm nay thì chủ nhân đời trước của lão phải mất đến vài chục năm để tìm hiểu những thứ này.
Một canh giờ trôi qua, Thiên Ảnh Ma Điêu hạ cánh bên trong một sơn cốc, Lâm Phong tiếp tục mang theo khoáng cầu tìm kiếm khoáng thạch.
Lâm Phong đào được nửa giờ thì đột nhiên lui lại, ánh mắt cảnh giác nhìn xung quanh.
- Lão đầu, hình như ta vừa bị ai đó tập kích?
- Có sao?
- Ta vừa đào vài cái thì cảm giác như bị thứ gì đó đâm vào người.
- Tiểu tử ngươi thu lại thần thức, tiếp tục đào.
Lão đầu đã nói như vậy thì chắc chắn nơi này vẫn an toàn, Lâm Phong thu lại thần thức rồi tiếp tục đào khoáng thạch, nửa giờ trôi qua, hắn lại đào được mấy khối khoáng thạch chất lượng cao, trong đó có một khối hồn thạch.
Lâm Phong nhìn khối hồn thạch trong tay, đây chính là thứ hắn đang tìm kiếm cũng là thứ lúc nãy đã tấn công hắn.
- Đây chính là Diệt Hồn Thạch?
Khối hồn thạch trong tay Lâm Phong chỉ to như đầu ngón cái, vẻ ngoài tương tự Dưỡng Hồn Thạch nhưng khi dùng thần thức quét qua thì đầu hắn chợt đau nhói.
Dựa vào màu sắc, kích thước và hồn lực thì lão đầu đoán khối hồn thạch trong tay Lâm Phong thuộc về huyền cấp khoáng thạch, thanh niên này chỉ vừa hình thành cách đây vài trăm năm.
Khoáng thạch hình thành càng lâu thì tạp chất càng ít, màu sắc càng tinh thuần, giá trị cũng càng cao.
Lâm Phong thu lại khoáng thạch, sau đó ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục bay đi, trong quá trình đào khoáng, hắn tiện đường ghé qua thăm hỏi một số đạo hữu yêu thú, kết quả thu được rất khả quan.
Với thực lực của Lâm Phong và Hàn Băng chỉ cần không đi lạc vào địa bàn của thiên thú thì có thể tung hoành ngang dọc bên trong bí cảnh.
Trong lúc Lâm Phong đang mải mê đào khoáng thạch thì ở một nơi khác bên trong bí cảnh, vài trăm tu sĩ đang tập trung dưới chân một ngọn cự sơn.
Từ bên trong cự sơn, một tia sáng lóe lên rồi biến mất, đó là dấu hiệu có người vừa kích hoạt truyền tống lệnh bài.
- Lại có thêm một vị trận sư thất bại.
Vẻ mặt đám người bên ngoài ẩn hiện lo lắng, từ khi tìm được vị trí của Vô Cực Thánh Thụ, đã có ba vị trận sư bị kỳ trận vây khốn buộc phải kích hoạt truyền tống lệnh bài.
Vô Cực bí cảnh chỉ mở ra ba tháng, hôm nay đã là ngày thứ mười ba, với tốc độ hiện tại, cho dù có đợi thêm mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc đã phá được kỳ trận.
Một lão đầu nhíu mày.
- Đám trận sư của Ngự Thú Thánh Cung tại sao vẫn chưa đến?
- Hình như bọn họ đang đi tìm một loại khoáng thạch nào đó.
Lão đầu bên cạnh hừ lạnh.
- Xem ra bọn chúng không muốn giúp chúng ta.
- Lão phu nghe nói gần đây đám trận sư của Ngự Thú Thánh Cung đang nghiên cứu một loại trận pháp gì đó, có thể bên trong bí cảnh có tài liệu bọn họ cần.
Lão đầu gần đó xen vào.
- Không cần quan tâm đến bọn chúng, chỉ một cái kỳ trận sao có thể ngăn được Vô Cực Thánh Cung.
Lão đầu vừa dứt lời, bên trong cự sơn lại lóe lên một tia sáng, thêm một vị trận sư kích hoạt lệnh bài truyền tống.
Trong lúc ngũ đại Thánh Cung đang tìm cách phá giải thiên địa kỳ trận thì Lâm Phong lại cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay tới một dãy sơn mạch cách đó khá xa.
Sau mấy ngày quan sát, lão đầu đoán mỏ khoáng mạch Lâm Phong đang đào chỉ vừa hình thành cách đây ngàn năm, số lượng khoáng thạch không nhiều, chất lượng cao nhất chỉ có thể đạt đến huyền cấp.
- Hèn gì mấy ngày nay lão tử không nhìn thấy ai.
Lâm Phong đào khoáng đã mấy ngày vẫn không gặp được bóng dáng của tu sĩ, có lẽ bọn chúng đã chạy đến chỗ có khoáng mạch tốt hơn.
Nhìn những khoáng mạch được đánh giấu trên địa đồ, trong lòng Lâm Phong bắt đầu nghi ngờ, mấy nơi này chắc đã bị đệ tử Vô Cực Thánh Cung khai thác, bây giờ đến đó không biết còn khoáng thạch để đào hay không.
- Lão đầu, cuối cùng thì lão cần bao nhiêu Diệt Hồn Thạch?
- Càng nhiều càng tốt.
Thiên Ảnh Ma Điêu bay được nửa ngày thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, xuống dãy sơn mạch bên dưới nhìn xem.
- Nhưng chỗ này đâu có khoáng mạch.
- Địa đồ không đánh dấu thì không có sao?
Lâm Phong ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu dừng lại trên một ngọn cự sơn, Ảnh Điêu vừa hạ cánh thì có vài thân ảnh xuất hiện, mỗi người đều mặc y phục của Vô Cực Thánh Cung, tay cầm binh khí, bộ dáng sẵn sàng chiến đấu.
Thanh niên dẫn đầu nhìn thấy trên lưng yêu cầm có người thì thu lại cự đao trong tay.
- Thì ra là Lâm đạo hữu và Lãnh đạo hữu, ta còn tưởng là bị yêu cầm tấn công.
- Các vị đạo hữu yên tâm, đầu yêu thú này của ta sẽ không tấn công tu sĩ.
Lâm Phong vừa dứt lời thì Phong Thanh Thanh xuất hiện, ánh mắt liếc nhìn mấy tên xung quanh sau đó dừng lại trên người Lâm Phong.
- Chỗ này làm gì có khoáng mạch, ngươi không biết nhìn địa đồ sao?
- Thật sao?
Khi nhìn thấy đệ tử của Vô Cực Thánh Cung ở đây, Lâm Phong biết nhất định nơi này có khoáng thạch, hơn nữa còn là loại khoáng thạch cao cấp.
Đám thanh niên bên cạnh nghe nói Lâm Phong muốn đào khoáng thạch thì có chút kinh ngạc, từ bao giờ đan sư lại đi đào mỏ rồi.
- Lâm đạo hữu, không biết đạo hữu muốn đào loại khoáng thạch nào?
Lâm Phong đảo mắt, trong đầu lóe lên một diệu kế.
- Thứ tại hạ muốn tìm là hồn thạch, nếu các vị đạo hữu có thì tại hạ sẽ dùng hồn đan trao đổi.
Đám đệ tử Vô Cực Thánh Cung nhìn nhau, dùng hồn thạch để đổi hồn đan, đây là lần đầu tiên bọn họ nghe được.
Một thanh niên bước lên hỏi.
- Không biết đạo hữu muốn đổi thế nào?
- Cùng cấp bậc thì một viên hồn đan sẽ đổi lấy 1 cân hồn thạch, các vị thấy có được không?
Một viên địa cấp hồn đan có giá ít nhất 5 vạn trung phẩm linh thạch, mỗi cân địa cấp hồn thạch có giá dao động từ 1 vạn đến 5 vạn trung phẩm linh thạch, dù đổi kiểu gì thì đám đệ tử Vô Cực Thánh Cung cũng sẽ không lỗ vốn.
Bây giờ thứ Lâm Phong cần nhất là thời gian, hắn phải tranh thủ tìm được hồn thạch để Hàn Băng kịp đến chỗ thánh thụ tu luyện, có lỗ một ít linh thạch cũng không sao.
Đệ tử Vô Cực Thánh Cung đứng đầu về luyện khí, khả năng đào mỏ chắc chắn không tệ, nếu có thể giao dịch với đám người này thì hắn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Lâm Phong lấy ra mấy bình đan dược để trước mặt, mỗi bình có chứa mười viên đan dược, trong đó có 2 bình là hồn đan.
- Các vị đạo hữu nhìn xem, đây là số đan dược tại hạ muốn trao đổi.
Sau khi đệ tử Vô Cực Thánh Cung quan sát đan dược, hai bên bắt đầu giao dịch, Lâm Phong đổi được hơn 14 cân hồn thạch, trong đó có 2 cân Diệt Hồn Thạch.
- Lão đầu, bao nhiêu đây hồn thạch đã đủ chưa?
- Chưa đủ.
- Lão có thể cho ta biết còn thiếu bao nhiêu không?
- Càng nhiều càng tốt.