Thiên La
Chương 330 Tặng Quà Mới
Lâm Phong bước tới trước căn phòng, hắn cẩn thận đẩy cửa vào, ánh mắt lén lút liếc nhìn bên trong.
- Phù… làm hết cả hồn.
Bên trong căn phòng có hai nữ tử, một trong số đó là Hàn Băng, nếu nàng muốn ra tay với hắn nhất định sẽ tìm một chỗ không người.
Đúng lúc này, giọng nói bất mãn từ trong phòng truyền ra.
- Đệ còn biết trở về sao?
Lãnh Phi Dao nhìn tên tiểu đệ lén nấp sau cánh cửa, nàng hung hăng trừng hắn một cái.
- Mau vào đi.
- À được.
Lâm Phong vừa bước vào chợt nhớ ra một chuyện, hắn lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho tiểu sư tỷ.
- Đây là quà của sư tỷ.
- Hừ, xem như đệ có lương tâm.
Phi Dao vui vẻ nhận lấy, thần thức vừa đảo qua, gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, bên trong túi trữ vật toàn là nữ y.
- Những thứ này là đệ mua?
- Không phải, là Huân Vũ tỷ mua tặng cho sư tỷ.
- Đệ có chạm vào không đó.
- Tuyệt đối không có.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, thứ này Huân Vũ chỉ vừa đưa cho hắn, ngay cả nhìn còn chưa kịp nữa là.
Phi Dao nhìn bộ dáng của tên sư đệ không giống như đang lừa gạt, nàng hài lòng thu lại túi trữ vật.
- Đệ mau dẫn ta đi gặp Huân Vũ tỷ tỷ, ta muốn đa tạ tỷ ấy.
- Tốt.
Lâm Phong lập tức đồng ý, hắn vừa xoay người thì giọng nói lạnh lùng từ phía sau truyền đến.
- Muội ra ngoài đợi một chút, ta có chuyện muốn nói với hắn.
- Muội biết rồi.
Phi Dao gật đầu rời đi, Lâm Phong nhìn cửa phòng đóng lại, trong lòng lại dâng lên cảm giác bất an, hắn cẩn thận bước đến bên cạnh Hàn Băng, nhỏ giọng hỏi.
- Hàn Băng sư tỷ, không biết tỷ muốn nói với đệ chuyện gì?
- Ta muốn ngươi chỉ dạy Linh Mộng luyện đan.
- Chỉ có chuyện này?
- Đúng vậy.
Lâm Phong nhẹ người, mém chút là bị lão đầu hù chết, trở về nhất định phải đòi lão bồi thường tổn thất tin thần.
Hàn Băng đợi một lúc vẫn không thấy lưu manh trả lời, trong lòng có chút lo lắng hắn sẽ từ chối.
- Có được không?
- Không thành vấn đề.
Lâm Phong lập tức gật đầu, tuy hắn không ưa gì yêu nữ nhưng lại không thể từ chối Hàn Băng, hình như đây là lần đầu tiên nàng chủ động nhờ hắn giúp đỡ, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.
Hàn Băng nghe hắn đồng ý, khóe môi thoáng cong lên.
- Ta còn có một chuyện cần ngươi giúp.
- Chuyện gì?
- Ta hi vọng có thể lần nữa nhìn thấy Tần Mộng.
- Chuyện này…
Lâm Phong nhíu mày, chuyện này không dễ, Tần Mộng đã sớm không còn, muốn nàng sống lại chẳng khác gì khởi tử hồi sinh.
Hàn Băng nhìn vẻ mặt khó xử của lưu manh, nàng nhỏ giọng nói.
- Chuyện này không làm được cũng không sao.
- Đệ sẽ cố hết sức.
Lâm Phong lấy ra hai cái túi trữ vật tặng cho Hàn Băng, một cái là của hắn, cái còn lại là của Huân Vũ, khi hắn chuẩn bị xoay người rời đi thì giọng nói lạnh lùng lại truyền đến.
- Chờ đã.
Hàn Băng bước đến bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng thoáng hiện chút bối rối.
- Có thể cùng ta trò chuyện một chút không?
- Hả?
Lâm Phong thoáng ngây người, Hàn Băng vậy mà chủ động mời hắn ở lại, không lẽ các vị thánh nhân thật sự nghe được lời cầu nguyện của hắn rồi.
Một canh giờ sau, Lâm Phong rời phòng, tiểu sư tỷ đứng bên ngoài không biết đã chạy đi đâu mất, hắn cũng không quan tâm mà lặng lẽ trở về phòng.
Trên đường đi, Lâm Phong không ngừng hồi tưởng về những gì Hàn Băng đã nói, nàng đã kể cho hắn nghe rất nhiều chuyện, kể cả những bí mật chỉ có một mình nàng biết được.
Vừa bước vào phòng, Lâm Phong liền lấy ra một cái túi trữ vật, đây là món quà lúc nãy Hàn Băng đã tặng cho hắn.
Bên trong túi trữ vật chỉ có vài bộ y phục, nhìn qua rất bình thường, bên trên y phục còn có vài cái pháp văn ẩn hiện.
- Hình như không phải là bảo vật.
Thật lòng mà nói thì những bộ y phục này còn kém hơn cả y phục mà Lâm Phong tự mua ở Vạn Bảo Các, ngoại trừ mấy cái pháp văn phòng ngự thì chẳng có gì nổi bật.
- Sau này phải nhắc nhở Hàn Băng sư tỷ, để tránh mua phải hàng kém chất lượng.
- Tiểu tử ngươi đúng là có phúc mà không biết hưởng.
- Lão có ý gì?
- Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ vào.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, hắn lại lấy mấy bộ y phục ra nhìn thử, nhất định bên trong còn ẩn giấu huyền cơ, đồ vật Hàn Băng tặng cho hắn sao có thể bình thường được.
Một lúc sau, Lâm Phong chán nản nằm trên giường, trong tay vẫn nắm mấy bộ y phục, hắn thật sự không tìm ra được thứ gì.
- Lão đầu, có phải lão lại muốn chơi ta không?
- Ngu ngốc.
- Đừng thả thính nữa, có gì thì nói luôn đi.
- …
Lâm Phong thở dài, vẻ mặt lập tức thay đổi, giọng nói cung kính.
- Xin tiền bối chỉ giáo.
- Thứ này đúng là không phải bảo vật.
- Đậu xanh…
- Nhưng lại là thứ độc nhất, thiên hạ không có cái thứ hai.
Lão đầu nhìn vẻ mặt đần độn của Lâm Phong, chỉ biết thở dài.
- Lão phu đoán không lầm thì mấy bộ y phục này là nha đầu kia tự tay làm cho tiểu tử ngươi.
- Có nhiêu đó cũng dài dòng…
Lâm Phong chợt ngây người, ánh mắt nhìn chằm chằm bộ y phục trong tay, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa kích động.
- Lão… lão nói… đây là… là…
- Thủ pháp tệ như vậy nhất định không phải là hàng của Vạn Bảo Các.
- Muh ha ha ha ha…
Lâm Phong cười như được mùa, bộ dáng như nhìn thấy một núi linh thạch từ trên trời rơi xuống, đây chính là y phục đầu tiên lão bà làm cho hắn, so với bảo vật trên đời còn trân quý hơn.
Lâm Phong cầm y phục hít lấy hít để, vẻ mặt phê pha, cảm giác quá tuyệt vời, dù là linh thạch cũng không có mùi vị tuyệt vời như thế này.
Hôm sau chính là ngày lành tháng tốt, Lâm Phong dự tính mang lễ vật đến Liễu gia cầu thân, trước tiên phải đi chuẩn bị vài thứ, hắn vừa bước ra khỏi phòng thì nhìn thấy một thanh niên từ xa chạy đến.
- Lâm sư huynh, Lãnh chấp sự có chuyện muốn tìm huynh.
- Làm phiền huynh đệ dẫn đường.
Trong lúc Lâm Phong cùng Huân Vũ dạo chơi thì người của Trường Hà Thánh Cung có đến tìm hắn vài lần, Hàn Băng không muốn lưu manh bị làm phiền, nàng hứa khi nào hắn trở về sẽ chuyển lời.
Sau khi nghe được mọi chuyện, Lâm Phong đoán Trường Hà Thánh Cung tìm hắn là vì chuyện Tây Hoang, vốn dĩ hai bên có thể hợp tác thuận lợi nhưng vì yêu nữ ngăn cản cho nên đại sự bất thành.
Lâm Phong quyết định đi đến Trường Hà Thánh Cung một chuyến, dù không thể hợp tác cũng phải cho đối phương một câu trả lời.
Nhờ có chấp sự dẫn đường, Lâm Phong thuận lợi tiến vào Trường Hà Thánh Cung, trên đường đi hắn cảm nhận được không ít ánh mắt bất thiện của đám người xung quanh.
Hai người đi đến trước đại môn của một cái biệt viện thì dừng lại, tên chấp sự mỉm cười.
- Lâm đạo hữu, Nam Cung chấp sự đang chờ bên trong.
- Đạo hữu không vào sao?
- Đạo hữu có điều không biết, nơi này nam nhân không thể tùy tiện bước vào.
- Chẳng lẽ ta không phải là nam nhân?
Lâm Phong thầm nói, đột nhiên hắn có một dự cảm không lành, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, hình như lần trước hắn gặp Nam Cung Như Mộng không phải chỗ này.
Trong lúc Lâm Phong đang suy nghĩ có nên vào hay không thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Mau đi thôi.
- Lão đầu, ta cảm giác nơi này không an toàn.
- Tiểu tử ngươi còn không đi thì chút nữa sẽ có án mạng.
- Lão có ý gì?
Lâm Phong còn chưa hiểu lão đầu nói gì chợt nghe được vô số tiếng bước chân truyền đến, hắn xoay người nhìn thì thấy một đám đệ tử Trường Hà Đan Cung đang hùng hổ chạy về phía này.
Lâm Phong lập tức đẩy cửa bước vào bên trong biệt viện.
- Thật là nguy hiểm.
Không ngờ bên trong Thánh Địa lại có nhiều yêu lang như vậy, đáng tiếc là không cắn được hắn.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!