Thiên La

Chương 116 Chân Tướng Mới

Lâm Phong bước tới bên cạnh Tiêu Hà, dùng ánh mắt trấn an đối phương.

- Tiêu đạo hữu, lúc nãy đạo hữu nói với ta từng nhìn thấy một đôi nam nữ tiến vào căn phòng gần nơi đạo hữu canh giữ, không biết đạo hữu còn nhớ dung mạo của đôi nam nữ đó không?

- Vẫn còn nhớ.

- Vậy làm phiền đạo hữu nhìn xem đôi nam nữ đó có ở nơi này không?

Tiêu Hà đảo mắt nhìn xung quanh sau đó gật đầu, hắn chỉ vào Tuệ Vân và Vương Lăng.

- Chính là hai người này.

- Rất tốt, vậy đạo hữu có nhớ lúc đó là thời gian nào không?

- Trước khi trận đấu hôm nay bắt đầu một canh giờ.

Lâm Phong đắc ý nhìn Vương Lăng, lần này xem ngươi chạy đi đâu, đúng là thành tại Tiêu Hà, bại cũng tại Tiêu Hà.

Vương Lăng mỉm cười, vẻ mặt không có gì là hoảng loạn.

- Đúng là ta có tới chỗ Tuệ Vân sư muội, đồng môn gặp nhau cũng là chuyện bình thường.

Lãnh Phi Dao vội chạy tới bên cạnh sư tỷ của nàng.

- Tuệ Vân sư tỷ, đến lúc này rồi tỷ không cần phải bao che cho hắn nữa, tỷ mau nói cho mọi người biết đi.

Tuệ Vân nhìn Vương Lăng đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp.

- Vương sư huynh đúng là đến tìm ta để chuẩn bị cho trận đấu.

- Sư tỷ…

Lâm Phong nhíu mày, xem ra tên Vương Lăng này không dễ đối phó.

- Tuệ Vân sư tỷ, ngoài tỷ ra thì còn ai biết được chuyện Hỏa Linh Đan không?

- Chuyện này…

- Sư tỷ, chuyện lần này không chỉ liên quan đến tỷ và đệ mà còn là uy tín của sư phụ, danh dự của Thánh Cung, chẳng lẽ sư tỷ muốn người ngoài nói sư phụ vô năng, không biết luyện đan, ngay cả đệ tử cũng không thể quản giáo, sau này mặt mũi của sư phụ phải để ở đâu?

Phi Dao đứng bên cạnh thêm vào.

- Đúng vậy a, sư phụ vẫn chưa tìm được đạo lữ đây này, bản tính của người nóng lạnh thất thường, bây giờ lại thêm chuyện này nữa thì còn ai dám để ý đến sư phụ, ui…

Lưu Vũ Đồng lướt đến xách lỗ tai hai tên đệ tử của nàng.

- Lão nương đáng sợ như vậy sao?

Đám người bên trong phòng hoàn toàn câm lặng, nếu không phải Lâm Phong bị mất linh lực thì bọn chúng còn tưởng bản thân đang xem hài kịch nữa đấy.

Lý Tuệ Vân nhìn về phía sư phụ, từ lúc trở thành chân truyền đệ tử đến giờ, sư phụ xem nàng như nữ nhi mà đối đãi, nhất mực tin tưởng, thứ gì tốt nhất đều ưu tiên cho nàng, ngay cả Lâm Phong được cho là có thiên phú đan đạo cao nhất Đan Cung cũng không thể so với nàng.

Ánh mắt Tuệ Vân đã không còn điềm tĩnh như lúc đầu, thay vào đó là sự thất lạc và u buồn.

- Trước đó ta có nói chuyện sư phụ muốn luyện chế Hỏa Linh Đan giúp Lâm sư đệ cho Vương sư huynh biết…

Lý Tuệ Vân bắt đầu kể rõ mọi chuyện, trong lúc Vương Lăng đến chỗ của nàng, từng đề nghị kiểm tra Hỏa Linh Đan để tránh xảy ra vấn đề, Tuệ Vân vốn tin tưởng Vương Lăng nên đã đồng ý.

Vương Lăng bình thản gật đầu.

- Sư muội đúng là có nói với ta chuyện Hỏa Linh Đan, ta cũng đã kiểm tra qua đan dược, hoàn toàn không có vấn đề.

Lâm Phong đáp lời.

- Cho nên ngoài Tuệ Vân sư tỷ thì Vương sư huynh cũng có khả năng là thủ phạm.

- Không sai, nhưng lời nói của Lâm sư đệ chỉ là lý thuyết, cần phải có chứng cứ để chứng minh.

- Sư huynh yên tâm, đệ sẽ không để huynh thất vọng, tiểu ảnh tới giờ làm việc rồi.

Thiên Ảnh Ma Điêu từ bên ngoài bay vào đậu trên vai của Lâm Phong, ánh mắt cảnh giác nhìn đám người trong phòng.

- Có lẽ mọi người đều biết, truy tung chính là bản năng của yêu thú, nếu Vương sư huynh từng chạm vào Hỏa Linh Đan thì khí tức của sư huynh nhất định còn lưu lại.

- Ta từng giúp sư muội kiểm tra Hỏa Linh Đan, tất nhiên đan dược sẽ lưu lại khí tức của ta.

Vương Lăng nghe Lâm Phong nói, ánh mắt thoáng qua chút khinh thường, lúc hắn lén đổi viên đan dược đã làm rất kín đáo, ngay cả Tuệ Vân đứng bên cạnh cũng không phát hiện, bây giờ viên đan dược đã bị Lâm Phong sử dụng, không bằng không chứng thì ai làm gì được hắn.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt tự tin của Vương Lăng, thầm nghĩ cái tên này đúng là khó đối phó, mỗi bước đi đều được tính toán cẩn thận, không có lão đầu trợ giúp thì hắn chưa chắc đã vạch tội được đối phương.

- Vậy nếu ta không tìm được khí tức của sư huynh ở trên viên đan dược thì sao?

- Lời này có ý gì?

Không chỉ Vương Lăng mà đám người xung quanh cũng bị Lâm Phong làm cho ngơ ngác, không có chứng cứ thì lấy gì mà định tội.

Lâm Phong mỉm cười, từ tốn giải thích.

- Nếu Vương sư huynh đã từng chạm vào đan dược thì khí tức nhất định sẽ còn lưu lại, nếu không tìm thấy khí tức của sư huynh vậy thì chỉ có một nguyên do.

Lâm Phong bước tới đối diện Vương Lăng, ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương.

- Đó là viên đan dược mà Vương sư huynh từng chạm vào cũng chính là viên đan dược mà đệ đã sử dụng.

- Ngươi…

Bên trong bình ngọc tổng cộng có 7 viên đan dược, Lâm Phong dùng một viên còn lại 6 viên, nếu cả 6 viên đan dược đều không tìm thấy khí tức của Vương Lăng thì viên Hóa Linh Đan mà Lâm Phong dùng cũng chính là viên đan dược mà Vương Lăng đã kiểm tra.

Viên đan dược tìm được trong phòng của Tuệ Vân, Lâm Phong đoán là do Vương Lăng đã lén để vào, mục đích là muốn vu khống Tuệ Vân, cho nên viên đan dược đó chắc chắn không thể xuất hiện khí tức của Vương Lăng.

Muốn kiểm tra khí tức của Vương Lăng có trên 7 viên đan dược hay không là chuyện vô cùng đơn giản, chỉ cần dùng một đầu yêu thú là được.

Ánh mắt mọi người xung quanh đều nhìn về phía Vương Lăng, vừa kinh ngạc vừa mờ mịt, hai tên này hình như đâu có thù oán với nhau, không hiểu sao Vương Lăng lại hạ thủ với Lâm Phong.

Đúng lúc này, Đường Nghiêm bước tới bên cạnh Vương Lăng, nhìn tên đồ đệ mà lão đã bỏ công chỉ dạy, ánh mắt uy nghiêm ẩn chứa thất vọng.

- Ngươi còn gì muốn nói không?

Đại thủ Vương Lăng nắm chặt, hắn ngẩng cao đầu nhìn Lâm Phong.

- Không sai, chính là ta làm, Hóa Linh Đan là do ta bỏ vào.

- Vương sư huynh, có thể giải thích giúp đệ một vấn đề không?

- Ngươi muốn biết tại sao ta lại ra tay với ngươi?

Lâm Phong gật đầu, dù có tin đồn thiên phú của hắn cao hơn Vương Lăng nhưng chỉ vì một tin tức mà động thủ với đồng môn, phạm vào đại kỵ của Thánh Cung thì không đáng.

- Bởi vì chỉ có ta mới xứng với Nam Cung Như Mộng.

Từ khi Nam Cung Như Mộng đến Cửu Huyền, nàng chỉ tiếp xúc với Lâm Phong, sau khi đại thiên bí cảnh kết thúc, mối quan hệ giữa hai người càng thêm thân mật.

Lúc Vương Lăng biết được Nam Cung Như Mộng tặng tín vật cho Lâm Phong cũng là lúc hắn quyết tâm phải loại bỏ Lâm Phong ra khỏi Cửu Huyền Thánh Cung, không có Thánh Cung hậu thuẫn, muốn diệt trừ Lâm Phong chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhưng Lâm Phong nhiều lần lập được đại công, muốn loại bỏ không phải là chuyện dễ, nếu để Lâm Phong thể hiện tốt ở ngũ cung đại hội thì địa vị bên trong Thánh Cung sẽ càng vững chắc, cho nên Vương Lăng tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra.

Lâm Phong không ngờ nguyên nhân của mọi chuyện lại bắt nguồn từ Nam Cung Như Mộng, hắn còn chưa làm gì nàng đã bị người ta hãm hại đến mất hết linh lực, nếu lúc ở bên trong bí cảnh hắn hành động thiếu suy nghĩ thì không biết sẽ có bao nhiêu tên nam nhân vì nàng mà đối phó với hắn, vừa nghĩ thôi đã thấy lạnh người.

- Hồng nhan họa thủy a, cổ nhân nói không sai chút nào.

Đường Nghiêm thở dài, đến lúc này rồi thì không cần phải nói thêm gì nữa, ánh mắt lão nhìn về phía chấp sự.

- Đưa đi.

Đường Nghiêm nhìn đám đệ tử xung quanh, giọng nói uy nghiêm của lão có thêm vài phần thất lạc.

- Chuyện hôm nay tạm thời không được truyền ra bên ngoài, các ngươi về phòng tu luyện đi.

- Tuân lệnh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận